QUI KHUYEN HOC NINH HOA

HOME

DIỄN ĐÀN   HỌC TRÒ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nợ một lời tri ân

Lê Thị Tuyết

Hè 2009

Tôi thăm lại trường tiểu học vào một ngày hè bỏng rát mùa gió Nam. Cổng trường với chữ Ninh Thân xiêu quẹo đến đau lòng. Bốn năm cấp hai, ba năm cấp ba rồi hai năm đại học, bao mùa hè trôi qua tôi vô tình quên đi ngôi trường đã cho tôi những ước mơ đầu tiên.

Gần 10 năm - khoảng thời gian đủ dài để Bác bảo vệ năm nào không còn nhận ra tôi. Nhưng qua những câu chuyện của tôi bác vẫn nhớ con bé lớp trưởng lớp 5E cô Dung chủ nhiệm năm ấy. Những người ươm mầm luôn dõi theo từng bước trưởng thành của những hạt giống cuộc đời, chỉ có tôi vô tâm chỉ biết nhận mà chưa một lần đền đáp nơi này.

Ngôi trường mùa phượng vỹ vắng những tiếng cười trẻ thơ, chỉ còn trơ trọi tiếng ve gọi thức cùng buổi trưa hè xao xác hàng dương. Lá bàng rụng buồn bã một góc sân, nhớ một mùa thu khai trường, nghe tiếng cười trẻ thơ mà cây bàng già thấy lòng mình trẻ lại…

10 năm. Cây phượng lớp 5E của chúng tôi trồng năm nào đã trổ bao mùa hoa. Rực lửa. Cơn gió Nam thốc mạnh, xác phượng bay hòa lẫn trong tiếng ve. Nao lòng.

Bác bảo vệ chỉ cho tôi dãy nhà mới đang xây. Bác cười tươi chỉ dãy nhà cũ sắp được phá bỏ, tôi cũng cười, mừng cho một ngôi trường khang trang nhưng chợt thấy mắt cay cay. Tôi ích kỷ, tôi muốn giữ lại kỷ niệm, muốn giữ lại tất cả những gì đã từng gắn bó với mình nhưng tại sao gần 10 năm tôi mới quay lại thăm ngôi trường cũ, thầy cô giáo cũ? Tiếc nuối. Tôi sẽ lại quay bước và chẳng biết bao giờ có thể về thăm lại ngôi trường với những năm tháng dại khờ đầu đời. Và tôi biết rằng tôi nợ cổng trường xiêu quẹo kia một lời tri ân.

Mùa gió nam

Mùa gió Nam lại về. Miền Trung vất vả, gồng mình đón nhận những thử thách của đất trời. Gió thốc  từng cơn bỏng rát, khuôn mặt khắc khổ của người dân quê tôi nhìn cánh đồng khô cháy gốc rạ mà đôi mắt khô đôi dòng lệ. Nắng gió đã quá quen thuộc với chúng tôi. Dường như những mùa gió Nam không thể làm chúng tôi khổ thêm được nữa. Mọi người vẫn hay đùa “Vì chúng ta gan lì quá nên ông trời cũng hết cách đối với miền Trung này rồi”.

Có ai muốn cả cuộc đời chịu khổ với đất trời, nhưng chúng tôi đã được sinh ra trên mảnh đất khô cằn những mùa nắng tháng tư, phải tự mình đứng vững với những mùa mưa bão, bám trụ trên những mảnh đất quanh năm thiếu nước…những người dân Miền Trung chai sạn trong sự   khắc nghiệt của đất trời vẫn mỉm cười. Chợt thấy đâu đây nụ cười còn thơm nồng mùi gió Nam…

Mùa gió Nam khắc nghiệt nhưng cũng hào phóng mang đến cho miền Trung thứ trầm hương không nơi nào có được. Miền Trung tự nguyện gánh bao nhiêu cực nhọc cho hai đầu đất nước, vẫn ngọt ngào bên hàng dừa Bình Định, quyến rũ trong bờ cát trắng dịu dàng Vịnh Cam Ranh, biển Nha Trang vẫn thì thầm hát mãi khúc ca về một Miền Trung đầy nắng gió…

Ba má đã nuôi lớn chúng tôi bằng tình yêu quê hương, sự kiên nhẫn và khả năng chịu đựng thử thách của đất trời. Những mùa gió Nam đi qua để lại những vết chân chim in hằn trên từng khóe mắt của ba, oằn thêm nỗi vất vả trên đôi vai gầy khô khốc của má.

Những đứa con lớn lên từ miền Trung nghèo khó ra đi vô tình bỏ lại sau lưng những giọt mồ hôi còn chảy ướt lưng áo của ba, vô tình đi ngang qua nỗi vất vả hằn sâu trong từng bước chân của má,và vô tình mỗi khi mùa gió Nam bỏng rát trở về lòng con chợt nhận ra miền Trung vẫn ở mãi trong tim con. Miền Trung khó nhọc nhưng nồng nàn tình yêu của ba má!

Nhỉ Sự - Ninh Thân -Ninh Hòa

Lê Thị Tuyết

Khoa Báo Chí - Đại học KHXH&NV TP. HCM

Về trước

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mọi thông tin về Website xin gởi đến webmaster@ninhhoatoday.net