QUI KHUYEN HOC NINH HOA

HOME

DIỄN ĐÀN   HỌC TRÒ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

ĐÊM TRUNG THU

Khi con ve sầu buông tiếng kêu, những chiếc lá mướt xanh đã ngã dần sang màu vàng úa, những quả bưởi đã đủ lớn tròn xoe mọng nước, ấy là lúc thu đã về. Và với tôi, ấn tuượng sâu đậm nhất về mùa thu là ánh trăng vằng vặc của đêm rằm Trung thu.

Dường như, trăng đêm trung thu luôn sáng hơn, đẹp hơn những đêm rằm trước đó. Mặt trăng vành vạnh, lấp lánh như mặt gương. Ngước nhìn lên có thể thấy rõ cây đa, chú Cuội. Duy chỉ có chị Hằng, dù tôi có căng mắt ra nhìn, tìm mãi, tìm mãi, tìm mãi mà vẫn không thấy. Có thể chị bay đi đâu đó hay chị đã đáp xuống đất nước Trung Quốc xa xôi nơi có người chồng yêu dấu, chàng Hậu Nghệ ?.

 

Vào đêm trung thu, ánh trăng sáng như dát bạc, ánh sáng dìu dịu, tươi mát cứ dịu dàng chiếu xuống trần gian. Vằng trăng như một khuôn mặt rạng rỡ tươi tắn của một nàng tiên hiền hậu.

Trung thu năm đó đối với tôi thật đáng nhớ. Vào đêm mười bốn, nhìn ánh trăng tỏa khắp nơi, tôi đã mỉm cười mừng: “Nhất định ngày mai trăng sẽ còn đẹp hơn thế.” Tôi và các bạn trong xóm đã chuẩn bị nào là đèn ông sao, đèn cá chép, rồi đèn lồng, và cả đèn

kéo quân. Bọn con  gái chúng tôi còn bàn nhau, ngày mai sẽ mang nến bỏ vào những cánh sen thả xuống Cầu Bầu nữa chứ.

Đến hôm  sau, ngày quan trọng nhất của mọi trẻ em, lại có một cơn bão tràn về. Suốt cả ngày, mưa rơi rả rích, gió thổi từng hồi quật các cành cây nghiêng ngả. Thế rồi, đến chập tối, mưa tạnh nhưng trời vẫn cứ xám xịt. Bầu không khí đẫm hơi nước. Tôi buồn so - Thế là hết rước đèn, hết phá cổ, hết cùng tụi bạn đi chơi, bởi làm gì có trăng. Mặc dù vậy, tôi vẫn hi vọng, nhất định trăng sẽ không bỏ quên chúng tôi. Có lẽ, tất cả bọn trẻ quê tôi cũng đang như tôi, không nguôi hi vọng: Trăng ơi, trăng lên đi.

Và ô kìa! Trăng đã lên! Trăng lên trong niềm vui mừng khôn xiết của chúng tôi. Vậy là gần chín giờ, trăng mới ló ra khỏi những đám mây đen u ám. Hiện ra trước mắt tôi là một vầng trăng tròn trịa, tuy không trong vắt, không lấp lánh ánh bạc, và thỉnh thoảng lại lòa nhòa sau những đám mây sủng nước, nhưng với tôi trăng vẫn đẹp. Tôi vui mừng chạy đi gọi lũ bạn trong xóm. Chúng nó cũng đã tụ tập đông đủ. Chúng tôi rước đèn dưới ánh trăng và cùng hát vang. Tiếng hát hòa với tiếng trống ếch rộn rã. Sau đó, chúng tôi ra Cầu Bầu thả những “búp nến” rồi nhìn nó trôi theo dòng nước. Chúng tôi đứng lặng hồi lâu và ao ước. Tôi ước vào trong những ngọn “búp nến” ấy. Mỗi ngọn nến cháy kia là niềm tin chúng tôi hi vọng lúc đó, hi vọng điểm mười trên trên vở, hi vọng mọi thứ mà trong suy nghĩ của lũ trẻ chúng tôi vẫn hi vọng. Những “ búp nến “ cứ chảy trôi xuôi theo dòng nước, mang theo những ước mơ của chúng tôi ra tận chân trời xa tít tắp. Ngước lên trời, tôi thấy chị Hằng Nga đang mỉm cười và trong lòng tôi có cái gì đó cũng sáng lên như trăng, có lẽ đó là niềm vui, niềm hi vọng…

Đêm đó, chúng tôi nô đùa đến khuya. Về nhà, lòng tôi cứ văng vẳng tiếng hát, tiếng cười của các bạn.

Ngoài kia, trăng vẫn lặng lẽ sáng, ánh sáng dịu dàng tỏa khắp không gian…

 

Trần Thị Thuy

Khoa Báo Chí, trường ĐHKHXH&NV TPHCM

Về trước

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mọi thông tin về Website xin gởi đến webmaster@ninhhoatoday.net