QUI KHUYEN HOC NINH HOA

Trở về

 

MỤC LỤC DĐ HỌC TRÒ

 

 

 

DIỄN  ĐÀN

HỌC TRÒ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Một thoáng Sài Gòn mùa tết!

 

Sài Gòn ngày trở gió!

Suốt cả năm hầm hập nóng cả về nhiệt độ lẫn nhịp sống. Đến cuối cùng thì một chút gió se se lạc từ bắc vào cũng làm cho thành phố không bao giờ ngủ này dịu đi bớt chút ít.
Mùa đông Sài Gòn!  Mùa đông phương nam!

Buổi sáng vẫn có nắng vàng mơ mơ trải nhẹ khắp mọi nơi. Vẫn có một chút hơi sương se se. Trưa đến màu nắng đậm hơn và gắt gỏng hơn.... có đến hai mùa trong một ngày. Thú vị nhỉ!?

Sài Gòn đỏng đảnh!

Ôm trong lòng những gì tốt đẹp và xấu xí nhất. Những cơn mưa bất chợt đánh bóng những tòa nhà chọc trời, những khu đô thị hào nhoáng nhất nước. Nhưng đằng sau những nơi sang trọng, yên ả đó là những mảnh đời lênh đênh trôi dạt theo năm tháng- những cái một trời một vực ấy ở sát nhau. Rất gần. Và luôn nhìn vào nhau!.... dưới chân đèn chính là nơi tối tăm nhất!

Sài Gòn mùa lễ hội!

Long lanh và hoa lệ như cái tên Hòn ngọc Viễn Đông ngày nào vậy. Người xe nườm nượp. Đèn điện sáng choang. Nhưng điểm vào những nụ cười rạng rỡ là những bàn tay đưa ra run rẩy, tội nghiệp. Họ như những cái bóng vật vờ của nơi đâu đó rất xưa cũ lởn vởn bên hiện tại. Chiếc lá héo hắt của mùa thu bị gió đông cuốn vào giữa mùa xuân. Mặc những ánh mắt vô cảm dửng dưng lướt qua rồi tiếp vẫn tiếp tục với những cuộc vui. Họ vẫn đợi và kiên nhẫn với những người khác.....

Ngày của Chúa!

An lành và hạnh phúc!

Những lời cầu nguyện tốt đẹp luôn tràn ngập không khí. Và gầm cầu nào
đó vẫn có những tấm thân co ro không ai để ý đến!

Sài Gòn thức dậy!

Lúc nắng vàng đã đều khắp mọi nơi. Tìm một chút không khí nơi tầng cao.....Mọi vật đã tỉnh giấc và bắt nhịp lại với sự hối hả đạng bị cơn gió se se lạc lõng làm nguội đi đôi chút. Bước xuống phố vội vàng cùng mọi người. Tình cờ lòng hơi se lại khi nhìn thấy đứa trẻ đang ngủ ngon lành trong lòng mẹ bên vệ đường.... Em còn nhỏ lắm. Có lẽ chỉ vừa chào đời thôi. Vậy thì tội tình gì mà phải lăn ra đời từ sớm như vậy? Dưới cột đèn giao thông, giữa trời nắng và khói bụi. Náo nhiệt em nhỉ? Mỗi khi đèn đỏ bật lên chiếc nón lá sờn lại đưa ra, em lại được mẹ xốc lên. Hơi đung đưa đôi tay nhỏ xíu rồi lại yên lặng ngủ ngon. Tiếng động cơ xe thay lời ru mẹ. Rồi em sẽ bị đời cuốn về đâu?

Buổi tối Sài Gòn khoác thêm áo....Quận Nhất hoa lệ. Nhộn nhịp trong xa hoa.

Những ngày cuối năm tất bật. Dắt xe qua cây cầu cao gần nhà. Bỗng dưng cảm thấy hay hay với ý nghĩ cuộc đời giống những cây cầu. Có khập khiễng quá không nhỉ khi lên giữa cầu, là chổ cao nhất để xuống dốc lại bắt gặp một nụ cười hằn dấu thời gian....Những ngày vội vã. Những buổi buông thả.  Khi tâm trạng ngổn ngang. Lúc trống rỗng.... thì nụ cười ấy luôn xuất hiện và gieo vào những suy nghĩ mông lung, mờ mịt về cuộc đời..... Dù mưa hay nắng, dù nóng hay lạnh, người phụ nữ ấy vẫn ngồi nguyên một vị trí nhìn ra dong người tất tả ngươc xuôi... Và cười...Nụ cười.... Ánh mắt thanh thản không vươn chút buị đời. Người cười, kẻ khóc. Góc tối và ánh sáng. Sài Gòn hào hoa bọc lấy những mảnh đời bị sóng cuốn hết ngày này qua ngày khác...

Giữa nơi thành thị đông đúc. Giữa dòng đời cuốn trôi.

Tôi là ai và bạn là ai?

Nhiều khi muốn thả bay theo cơn gió nhưng lại bị băn khoăn níu giữ!
Một người đi ngang tôi, bước chân vội vã rồi mất hút vào nhộn nhịp.Người khác lại  đến, dừng lại và cùng tôi mỉm cười.... Một gương mặt khác xuất hiện nói cùng tôi vài câu vu vơ... Những ai cùng tôi đi một đoạn của con đường? Những ai để lại trong tôi ấn tượng sâu đậm? Những người đi qua. Những người sắp đến. Và những người đang nán lại ?......

Khánh Trang

 

SV  ĐH Hồng Bàng, SG.

Cựu HS THPT NCT Ninh Phụng