QUI KHUYEN HOC NINH HOA

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngỡ ngàng

Ngày tháng mờ xa … hoan lạc trong vùng tím mắt. Rồi tất cả những gì của quá khứ, tuổi thơ vạn thời em xin trả về cho nguyên thủy. Người ơi! Còn lại gì nữa đâu (…) còn lại chăng là bơ vơ, là tiếc nuối, là ngỡ ngàng và những đam mê tuổi trẻ lạc loài nơi em …

Ngoài nớ ..

Một chút ít nào đó buồn phiền trong hồn em. Ngậm ngùi tìm tuổi mơ. Em nhắm mắt. Đôi khi nhìn xa xăm diệu vợi, khoảng trống mịt mờ nào lôi cuốn hồn em .. thương yêu nào đón nhận tình em (!)

Ngoài nớ !

Người có hay không? Mùa hạ về rồi đó ! Người có hay không tiếng hát ai đưa em vào mộng mị yêu thương. Ai dìu em đi và buổi chiều đầu tuần, con đường Q.T chưa xanh màu lá… ai ngỡ ngàng . Hỡi người dấu ái ! 

Xa xăm cách trở, tuổi thơ sao xa em quá vội. Ơi là thương nhớ xót xa, còn gì nữa đâu mà níu kéo tuổi thơ …

Sáng đi chậm trên con đường, con đường buổi mai không còn chim muông ca hát đón chào em. Ừ , chim lại buồn rồi đó … ngừng lại đây bên bờ cô tịch nghe lời sóng gió tự tình mà lòng  đau muốn khóc. Nhớ thương vơi đầy. Chân bước đi nghe hồn vui với gió, lúc quay về thấy mặn trên môi. Và người ơi! em đã khóc. Chao ôi là dị hợm, buồn cười quá phải không người.

Em đến trường thật muộn. Sân trường đầy tiếng cười. Chỉ có em yên lặng. Không, em đang nghĩ về người ngoài nớ.

Người ơi !

Em nhớ và nhớ thật nhiều. Kỷ niệm ngày xưa .. . đại lộ, ánh mắt và tiếng hát rủ buồn ..(Rồi từ đó …) niềm vui tuổi hồng nhường chỗ cho nỗi buồn tuổi trẻ. Lần ôm những phiến nhớ, em chỉ còn biết cúi đầu gục mặt … vạn trùng xa cách _ Quá đến ngàn trùng trong xa cách ấy, tuổi thơ rời xa để em đón nhận tình người . Chao ô, là thẹn thùng bỡ ngỡ. Trong đôi mắt người có gì cho em ngừng bước. Có chăng là buồn thảm xao xuyến, xuyến xao. Thôi thì cũng một đời luyến nhớ, bâng khuâng vậy.

Đêm nhìn sao trời không soi đủ mặt, em thì thầm rất vội “Gió trăng ơi sao quá nhớ?”. Rồi bỗng dưng em vụt chạy…

Chiều xuống _ Thả bước vụng về. Con đường yên lặng. Em biết nghìn sỏi buồn lên mắt em. Chân dẫm lên bờ cỏ xanh mướt … đưa tay ngắt chùm hoa trinh nữ, hoa thẹn thùng rơi khỏi tay em, ừ, mắc cỡ rồi đấy người ạ !

Chiều ni không có người để xem môi em hồng như nắng và chắc là để soi bóng hình người trong mắt trong. Vì mắt em không buồn, như mưa. Mắt em là giếng nước hồ thu. Cũng hẳn là …(mặt nước hồ thu không gợn sóng..). Con đường này không có hồ cho tóc em bay. Tóc lênh đênh nên tóc buồn bã. Gió thổi nhẹ làm ngôi tóc lệch. Không có người rẽ thẳng đường ngôi. Tay em nhỏ khe khẽ lùa trong tóc, nhớ gọi thầm cho tóc phủ bờ môi .

Người dấu ái ạ !

Mùa hè về rồi đó người nhé. Ừ, sẽ còn lại là những ngày dài trong em . Đường đến nhà chưa hết. Ngày nào đó nắng sẽ hết hồng, gió sẽ hết vui, sóng sẽ hết cười, và không còn “ Tóc em từng sợi nhỏ, rớt xuống hồ thành sóng lênh đênh ..”. Không, gió sẽ bay, nắng sẽ hồng, sóng sẽ đùa maaix mãi, cho mắt em buồn như tiếng ve mùa hạ, người nhé.

Nơi biển mặn, cát trắng vùng trời này … nhớ gì em. Chiều ni con bé buồn, hiểu cho em nhé ! Yêu quí vạn thời .

T.X.Phạm Thị Hà Tiên

10B

Về trước

Mọi thông tin về Website xin gởi về webmaster@ninhhoatoday.net