QUI KHUYEN HOC NINH HOA

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

CHO NGÀY THÁNG HẠ

Cơn mưa bất chợt của buổi trưa đã đánh thức em, và đưa em ra từ vùng mê muội ! Thoáng một chút bâng khuâng len lỏi một nỗi buồn vu vơ, em tự hỏi : Hạ trở về rồi sao? Chóng nhỉ ?

Chả biết nói gì với hạ nữa đây ? Em trầm ngâm và tâm hồn như chùng xuống, rã rời ý nghĩ. Tiếng Hoa Huyền cận kề mà em nghe như gió thoảng .

 - Mưa đầu hạ buồn ghê Thảo nhỉ ?

 - Sắp cho mình chia tay lần nữa.

Em đáp lời Huyền, hôm nay sao giọng em mơ hồ ghê .

Ánh nắng buổi chiều vàng vọt còn sót lại và nằm im trên cành cây, mắt em nhìn bất động. Nghĩ tới hạ, em tiếc nuối nhiều quá. Con đường trải dài từng ngày đã đưa em đến trường, ngày mai và từng ngày nối tiếp. Sẽ thôi khua nhịp guốc của em.

Hàng cây cao bóng mát ơi, thôi hãy ngủ im đi nhé! Ngỡ ngàn làm sao . Đôi tay em níu kéo cho tháng ngày dừng lại . Nhưng đã muộn màng, ngày tháng hạ đã đến và đã đối diện với em từ lúc nào rồi.

Chơi vơi trong nỗi buồn, tự nhiên em chán ghét tất cả. Tất cả những gì hạ mang lại cho em. Tiếng ve sầu vẫn tấu nhạc, ảo nảo nhưng tha thiết làm sao. Tiếng hát  của loài ve ấy đã bao lần làm em say mê, thương mến, nhưng hôm nay em oán ghét chúng chi lạ. Hình như chúng biết em buồn, nên mãi hát không thôi. Phượng ơi! Hôm nay ta cũng ghét mi lắm, mi có biết không? Nhớ ngày nào đó em đã yêu mến nâng niu như một thiên thần. Thiên thần hôm nay đã vỡ vụn và tan tác trong tay em, chúng làm em buồn và ưu tư trong nỗi chia cách.

Ngày tháng hạ đã thực sự trở lại ung dung ngự trị trong hồn em, trên mọi vạn vật. Em chả biết phải nói gì, xua đuổi hạ ư ? Muộn mất rồi. Văng vẳng bên tai lời hạ đáp và hình như cuốn theo một chuỗi cười tự đắt của hạ - em giận và ghét hạ vô cùng .

Bước từng bước một trơ vơ trên con đường quen thuộc. Bước chân em hôm nay như lạc lõng, con đường hình như cũng dài thêm ra. Bóng em xiêu đổ lả lơi, em bật cười chợt thoáng một ý nghĩ ngộ nghĩnh.

Mai này đến trường, em sẽ nói nhiều với ngôi trường thân yêu của em, em sẽ gói ghém thật tròn, thật chặt những kỷ niệm - Kỷ niệm sẽ bay xa nếu mai em từ giã - Nói nhiều thật nhiều với  bạn bè và ghi dấu tất cả những hình ảnh hôm nay. Hạ đó, Hạ là khoảng cách của chúng ta - Khoảng cách của tháng ngày nhớ nhung, mong đợi.

Cổng trường khép kín. Bảng đen phấn trắng đã nhạt nhòa. Kỷ niệm những ngày vui đã tàn. Đám bạn bè mỗi đứa một nơi. Nỗi buồn da diết đã nằm im tận đáy lòng em. Kỷ niệm học trò. Em nhớ quắt quay.

Hạ hỡi ! Từ đây mỗi độ hạ về ta sẽ nói với hạ thật nhiều nỗi niềm chua xót, ta sẽ kể với hạ thật nhiều nỗi ưu phiền. Kỷ niệm xa vời, ta sẽ gửi lại cho hạ. Cho hạ tất cả những ngày tháng nhớ nhung, cho hồn ta được phiêu lưu trên đỉnh đồi hoang dại .

Nguyễn Thị Bỷ

10C

Về trước

Mọi thông tin về Website xin gởi về webmaster@ninhhoatoday.net