QUI KHUYEN HOC NINH HOA

Trở về

MỤC LỤC SƯU TẦM BIÊN KHẢO

 

SƯU TẦM

BIÊN KHẢO

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

T H Ị T   M È O

 Ngô Văn Ban

 

Về mặt ẩm thực, thịt mèo các tay nhậu cũng khoái lắm, cho là món tiểu hổ, thịt cọp con. Vì thế ở các nơi, một số quán nhậu tiểu hổ mọc lên để phục vụ và sẵn sàng thu mua loại tiểu hổ này.

Các quán nhậu, nếu mua được mèo còn sống thì các tay đồ tể ra tay  “ thịt ” mèo một cách không thương tiếc. Có nhìn được các tay đồ tể này làm thịt mèo mới thấy được sự dã man, độc ác và cũng thật rùng rợn. Trước tiên mèo bị dây thòng lọng thít chặt cổ rồi bỏ vào bao đem dìm dưới nước cho mèo chết hẳn. Có nơi, họ dùng cái chày lớn đập chết mèo. Đến giai đoạn vặt lông, có nơi dùng máy. Lông mèo rất dễ rụng, chỉ cần lấy nước sôi đổ lên và xoa tay là nó rụng hết. Sau đó ít phút, con mèo trắng hếu, nhe hàm răng trắng nhỡn ra nằm đó chờ đem thui và mổ bụng. Các tay đồ tể mổ bụng mèo, bỏ hết nội tạng chỉ giữ lại mật để ngâm rượu, ruột để xào giòn. Như thế, thịt mèo sẽ không bị mùi hôi. Họ còn lóc hết xương sống ra khỏi thịt. Nếu sử dụng xương sống này thì phải chọc cho tủy ra hết, họ cho rằng ăn phải tủy mèo sẽ bị bệnh hen suyễn.

Thịt mèo lúc này được các tay đầu bếp đem hấp, luộc hay xào. Thịt mèo thái mỏng xào lăn với sả ớt. Chân đuôi và một số thịt ở sườn hay lưng (để cả xương) chặt miếng nấu giả cầy. Xương mèo đem nấu cháo. Mật mèo, nhất là mật mèo đen rất là hiếm đem pha rượu, được các đệ tử lưu linh đánh giá khá cao rượu ngâm này vì nó có tính chất cường dương. Ăn thịt mèo, các tay nhậu đòi hỏi phải có rau má, cũng như ăn thịt chó phải có lá mơ. Rau má làm thịt mèo ngọt hơn, hợp với mùi vị. Rau má ăn như rau sống hay đem xay nhuyễn ngâm thịt mèo vào.

Các nhà Đông Y đã liệt thịt mèo vào hàng bổ dưỡng, như danh y Tuệ Tĩnh cho rằng thịt mèo có vị ngọt, chua, tính âm, không độc, chữa được bệnh lao, trĩ, động kinh và một số bệnh khác. Thịt mèo còn làm thức ăn cho những người suy tổn khí huyết, kinh nguyệt không đều, phòng chữa bệnh cho người già yếu. Thịt mèo rừng còn trị được bệnh sốt rét, trị thần kinh suy nhược, phụ nữ sau khi sanh chóng phục hồi thể lực. Các bộ phận của mèo như xương mèo (nấu cao), mật mèo, máu mèo, gan mèo cũng là những vị thuốc chữa được một số bệnh. Ngay phân mèo, tiếng Hán Việt là miêu phẩn và cũng được gọi là phân Ngũ tướng quân dùng để trị bệnh hiểm nghèo.

Nói đến chuyện thịt mèo dùng làm thức ăn, ta lại nhớ đến chuyện vua Lê Long Đỉnh (trị vì 1006-1009) còn có danh là Ngọa Triều Hoàng Đế, “nhân yến tiệc, giết mèo cho các vương ăn, ăn xong, lấy đầu mèo giơ lên cho xem, các vương đều sợ, vua lấy làm thích “ (Đại Việt sử ký toàn thư, tập I, sđd, trang 236). Thật là một hành động không đẹp tý nào.

Nói gì thì nói, loài mèo được sinh ra là để bắt chuột. Số lượng chuột sinh ra không biết bao nhiêu mà kể. Chúng phá hoại mùa màng, cắn phá trong nhà, sinh ra đại dịch (dịch hạch) là nỗi khổ của người dân. Thế mà cứ bắt mèo làm thịt cho dân nhậu khoái khẩu, để họ cứ ca tụng loại mãi thịt này : Thịt mèo trắng hơn thịt gà / Ngọt thơm chất vị, đậm đà tình dân / Ruột mèo nấu nộm rau cần / Nhai giòn không chán, một lần khó quên / Giả cầy hoặc luộc đều nên / Học Tàu cho thuốc tự nhiên thơm bùi thì chỉ có loài chuột hoan hô thôi, thêm những hả hê bội thu của những tay kinh doanh mèo. Bên Trung Quốc có lần Nhà Nước phạt vạ người dân vì ăn thịt mèo. Ở xứ ta, có năm nào đó, chính quyền ra lệnh cấm cửa mở quán nhậu thịt mèo ... Tất cả là cũng để bảo vệ loài mèo cho giống chuột không thể tự do hoành hành.

“Mèo là con vật nhỏ bé dễ thương, các dân tộc trên thế giới đâu cũng yêu quý. Hầu như ở thành thị hay nông thôn đều nuôi mèo. Có tiếng mèo, chuột thôi không rúc rích quấy phá. Có những con mèo tam thể nuôi làm cảnh (…). Bé gái bế mèo như bế em, bé trai nghịch ngợm kéo đuôi (…). Ấy thế mà có người lại nghĩ tới việc ăn thịt mèo. Họ lắm tiền thấy gì lạ là ăn, đua nhau ăn nhậu “đặc sản“, ăn chó ăn mèo, ăn chuột đủ cả. (…). Cái nhóm người ăn uống ô trọc bởi tính hiếu kỳ chứ đâu phải thịt mèo là ngon hơn tất cả các loại thịt thường ăn. Vả lại nguồn thực phẩm thịt mèo có được là bao, nhiều sao bằng gia súc gia cầm, ấy thế mà người ta vẫn cứ mê cứ ăn thịt mèo để phá vỡ cân bằng sinh thái tự ngàn xưa…" (Mai Khôi, Hương bốn mùa, NXB Mỹ Thuật, Hà Nội, 1998, trang 136-137).

 

NVB

 

Mọi thông tin về Website xin gởi đến: webmaster@ninhhoatoday.net

ninhhoatoday@yahoo.com