QUI KHUYEN HOC NINH HOA

Trở về

MỤC LỤC SƯU TẦM BIÊN KHẢO

 

S Ư U T Ầ M

BIÊN  KHẢO

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

L ắ n g  n g h e  v à  y ê u  T h ư ơ n g

Trí Bửu

 

Lắng nghe và Yêu Thương tuy hai khái niệm  mà bao hàm một ý nghĩa. Bởi vì Lắng nghe la phạm trù của lý trí còn Yêu Thương là phạm trù của tình cảm. Vị Bồ Tát có hạnh nguyện Lắng nghe để thể hiện lòng Yêu thương cứu khổ cứu nạn cho mọi loài, hình ảnh cứu khổ tiêu biểu tuyệt vời nhất không ai khác hơn là đức Bồ-tát Quán Thế Âm luôn hiện hữu trong tâm thức của mọi người.

Thiền sư Nhất Hạnh khi pháp thoại đã kể một câu chuyện về CÂY CẢI XÀ LÁCH

Nếu ta trồng cải xà lách, mà cây cải xà lách mọc lên không tốt, thì ta đâu có trách móc cây cải. Bởi vì ta có thể tìm hiểu nguyên do từ đâu cây cải xà lách không mọc tốt: có thể nó thiếu nước, có thể nó cần thêm phân, có thể vì nắng nhiều quá… Ta hiểu như vậy nên ta phải Lắng nghe và Yêu thương.

Thế mà khi ta có vấn đề với gia đình hay với bạn bè, hoặc ở cơ quan, hay ngoài xã hội ta lại thường hay trách móc lẫn nhau. Nếu như chúng ta không Lắng nghe để hiểu nhau, không yêu thương, không chăm sóc cho nhau  thì chúng ta cũng không thể mọc lên được tốt tươi như những cây cải xà lách vậy. Chỉ cần lắng nghe là đủ, không cần lý luận phân trần. Khi bạn chứng tỏ mình lắng nghe được và  yêu thương được là tình thế thay đổi ngay tức khắc.

Thiền sư kể trong một khóa tu ở Paris, một hôm Thiền sư nói pháp thoại về cây cải xà lách. Sau pháp thoại thiền sư đi thiền hành một mình. Khi đi ngang qua một góc vườn, thiền sư nghe một em bé gái tám tuổi nói với mẹ: “Mẹ ơi, con là cây cải xà lách của mẹ đó nhé. Mẹ nhớ tưới nước cho con nhé!

 Thiền sư  rất vui khi thấy em bé đã lắng nghe đã hiểu tường tận ý của thiền sư nói. Sau đó thiền sư nghe bà mẹ trả lời: “Ðúng rồi, mẹ sẽ nhớ nhưng con cũng đừng quên rằng mẹ cũng là cây cải xà lách của con đó nghe. Vậy con cũng phải nhớ tưới cho nó nhé!” Thật đẹp thay, hạnh phúc thay khi cả mẹ và con đều cùng đều thực tập lắng nghe và yêu thương.

Qua mẫu chuyện này mỗi người chúng ta hiểu ý nghĩa của câu chuyện như thế nào? Và từ nhận thức để mõi người  phải hành động ra sao?

Nhân ngày khánh đản Bồ Tát Quán Thế Âm, chúng ta hãy nhớ lại những hạnh nguyên của Ngài. Bồ Tát Quán Thế Âm tay mặt cầm cành dương liễu là tượng trưng cho đức nhẫn nhục. Tay trái cầm bình thanh tịnh đựng nước cam lồ là tượng trưng cho tâm từ bi. Chỉ có cành dương liễu mới có khả năng mang nước cam lồ rưới mát chúng sanh. Vì thế, cành dương được tượng trưng cho đức nhẫn nhục. Nhẫn nhục không có nghĩa ai làm sao cũng được, ai bảo gì cũng nghe. Chính bản chất của nó là khéo tùy thuận người, để hướng dẫn họ, theo đường lối hay lập trường của mình. Tùy thuận mà không bị họ chi phối, ngược lại chi phối được họ? Người nhẫn nhục mới trông qua như rất yếu hèn, kỳ thật họ có sức mạnh phi thường, đã tự chiến thắng được tình cảm, phản ứng theo bản năng của cuộc sống.

Bể cả triều dâng nói Phổ môn,

Chín tầng sen ngát hiện đồng chơn

Cam lồ giọt nước cành dương rải

Thấm nhuần sơn hà cảnh sắc xuân.

Bồ-tát Quán Thế Âm chính là hiện thân của lòng bi mẫn, lùng Yêu thương. Muốn nói lên tình yêu thương chân thành tha thiết nhất trong con người, không gì sánh bằng tình mẹ thương con. Mẹ đối với con là tình thương mênh mông, thâm thúy, bao la, khó lấy cái gì có thể so sánh được. Cho nên, Đức Quán Thế Âm hiện thân là một người mẹ hiền của nhân loại, hay của tất cả chúng sanh. Người mẹ dầu bận công ăn việc làm gì, một khi nghe tiếng con khóc, mẹ buông bỏ tất cả vội vàng chạy lại vỗ về con. Đức Quán Thế Âm cũng thế, dù bận việc giáo hóa bất kỳ ở đâu, một khi lắng nghe tiếng kêu thương của chúng sanh, Ngài liền hiện thân đến an ủi. Vì thế, gọi Ngài là Bồ-tát Quán Thế Âm, người mẹ hiền của tất cả chúng sanh, người mẹ lúc nào cũng lắng nghe tiếng nấc nở từ cõi lòng của đàn con dại đang đắm chìm trong bể khổ mênh mông, để đến xoa diu, cứu thoát khiến mọi khổ não đều được tiêu tan.

Xin được mượn lời thơ của nhà thơ Tôn Nữ Hỹ Khương kết thúc câu chuyện

 

Còn gặp nhau thì hãy cứ vui 

Chuyện đời như nước chảy hoa trôi 

Lợi danh như bóng mây chìm nổi 

Chỉ có tình thương để lại đời 

Còn gặp nhau thì hãy cứ thương 

Tình người muôn thuở vẫn còn vương 

Chắt chiu một chút tình thương mến

cho khắp muôn phương vạn nẻo đường…

Nha Thành, Khánh đản Bồ Tát Quán Thế Âm, 19-2 Nhâm Thìn

              TB

 

Bài cùng tác giả