QUI KHUYEN HOC NINH HOA

Trở về

 

MỤC LỤC THƠ

 

 

TRANG THƠ

 

 

 

 

 

Dạ Thảo

x u â n  s a n g

 

Sáng nay chim hót trên cành sớm

Dẫu biết chiều qua nắng rộn ràng

Mới thấy biển đầy - sông đã cạn

Đông vừa chạm tới - vội xuân sang

 

 

 

l ễ  c h ù a

 

Rằm giêng đưa má đi chùa

Muốn vô lạy Phật mà chưa sạch lòng

Lách mình ra khỏi đám đông

Phủi tay – vuốt mặt mà hòng chân như …

 

 

 

 

lặng lẽ mùa xuân

 

Hình như... đời đã quên ta...

Trẻ trung đến mấy cũng già mùa trăng

Kể từ khi Nguyệt... là Hằng

Mải mê chú Cuội ôm trăng quên đời

Chút nhan sắc cũ đâu rồi?

Lối xưa lặng lẽ không người đón đưa

Trần gian sớm nắng chiều mưa...

Nhân gian biết mấy cho vừa ... nhân gian

Nhạt phai nửa mảnh trăng vàng

Mùa xuân như thể... muộn màng đi qua

Bây giờ ta với... riêng ta

Trăng soi bóng Nguyệt - ta qua...bóng mình!

 

Dạ Thảo