QUI KHUYEN HOC NINH HOA

Trở về

 

MỤC LỤC THƠ

 

 

TRANG THƠ

 

 

 

 

 

Võ Xuân Hồng

 

Chiều về

        Suối Nước Nóng

 

 

Chiều như lắng xuống khu rừng vắng

Suối nước trong toả khói cõng mây trời

Róc rách chảy mơn man hòn đá cuội

Sục sôi dòng hơi ấm sưởi lòng tôi

 

Ngôi nhà nấm em ngồi đưa cánh võng

Lá vàng rơi như những chiếc thuyền trôi

Đôi chim nhỏ trên cành nghe tiếng động

Giật mình bay vỗ cánh giữa lưng đồi

 

Xôn xao lá ghen em tà áo trắng

Lùa mây về khuấy động cả rừng hoang

Chiều lẳng lặng len hồn tôi chút nắng

Khuất sau đồi một chấm đỏ hoàng hôn…

 

 

Hoa nắng sân trường

 

 

Trên sân trường ai ươm hạt nắng

Mặt trời lên nở trắng những bông hoa

Hoa ngập ngừng hoa trải lối em đi

Hoa lấp lánh lung linh đùa trong gió

 

Hoa nắng rơi, rơi trên con đường nhỏ

Rơi trên sân trường, rơi ở hàng cây

Hoa nắng rơi, rơi trên tà áo trắng

Rơi ở lòng em, rơi ở lòng tôi

 

Nắng trong dòng đời, nắng giữa lòng người

Không thể phai hoa mặt trời muôn thuở

Bước chân em tung lên ngàn hoa nở

Nắng là hoa và em cũng là hoa

 

Hoa màu nắng nở vàng sân trường vắng

Từng chùm hoa cài áo trắng yêu thương

Vòng hoa kết trong tim người thầm lặng

Gởi tặng em – Hoa nắng sân trường.

 

Võ Xuân Hồng