QUI KHUYEN HOC NINH HOA

 

HOME

TRANG VĂN

TÁC GIẢ

 

 

 

 

TÁC PHẨM

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Sắc xuân trong màu nhớ

Độ Ngạn

Một góc vườn nhà giữa trăng khuya, màu trăng cuối cùng của năm luôn đẫm sương lạnh, đẹp đến ngỡ ngàng. Vườn nhà tĩnh lặng, đêm trăng cuối, đêm trầm hương. Nhạc cứ êm trong sương trăng … giai điệu đong đưa nào từ bài hát cũ lại bất ngờ vỡ òa ra một không gian ngan ngát đẫm sắc tím nhớ nhung “ gửi về nơi chân mây cuối trời. Bao buồn vui giữa mùa hoa tím .” (*) Màu trăng cuối năm và câu hát dệt lời võng ru được đan bằng màu nhớ làm đêm nguyệt tận tím ngát thinh không. Dưng không mà người ngồi đó phải lênh đênh trong sương trăng, rưng rưng giữa màu nhớ quyện hương trầm …

Này tôi ơi, màu nhớ là màu gì nhỉ?

Chăng như đó vẫn là màu tím gợi những cảm xúc lãng mạn mà người ta vốn tin là như thế. Cái màu tím của nhành thạch thảo mang hương thơm ngòn ngọt ngất ngây. Hay màu tím sẫm nhung tơ của từng cánh pense mỏng manh thường được dùng làm biểu tượng cho nỗi tương tư mong đợi. Màu nhớ có lẽ còn chính là màu tím của hương thời gian theo bài hát « Mùa thu chết » từ Phạm Duy với tiếng hát chất ngất miên viễn của Lệ Thu ... màu  thời gian thanh thanh, hương thời gian tím ngát . Có lẽ, màu nhớ vẫn luôn mang cái sắc tím thiên thu diệu kỳ nên thơ nên nhạc trong cuộc sống bất tuyệt này .

Cái màu nhớ mặc định là vậy. Còn riêng tôi, bước mỏi giữa mênh mông thời khắc những ngày tàn đông se lạnh, trong mùa cuối trăng này, tôi đi tìm màu nhớ nơi đâu ? 

Biết rằng đó vẫn là nghĩa trang những chiều cuối năm, nằm tịch lặng thanh thản nhẹ nhàng chờ bàn tay tôi gõ cửa. Màu nhớ nằm im ở lớp gạch men xanh xám của ngôi mộ mẹ đang sáng bóng trong vạt nắng chiều hôm còn vương víu trên mấy lùm cây dại cao quá đầu người. Và nơi nghĩa trang này, màu nhớ còn đợi chờ ở một khoanh đất xám trắng trước mộ anh. Mười năm rồi, củi vẫn được đốt sáng ấm lên ngọn lửa nơi đây trong mỗi chiều xuống, lâu dần thành nếp, trước mộ anh vì thế, có một khoảng đất xám tàn tro đặc biệt, cỏ không thể bén vào. Cái màu nhớ này có lẽ chất chứa đắng cay, nó mang lời tạ từ cần sống cho trọn vẹn, để nếu có tái sinh, cũng xin đừng phải gặp lại nhau !..

Màu nhớ còn ẩn nơi đâu? Trên những dòng thơ dở dang con gái viết, và vĩnh viễn không bao giờ viết tiếp câu kết thúc cho trọn cuộc lữ hành. Màu nhớ đó run trong mỗi đêm về, nhìn nụ cười xinh của con trong tấm ảnh cuối cùng, dẫn bước chân tôi từng ngày tháng lại tìm đến ngôi chùa nhỏ cuối thị trấn này.  Mảnh đất già lam nơi đây không ngờ có duyên lạ với một cô học trò của ba mươi năm trước, tôi đã từng thời con gái, đứng ngẩn ngơ nhìn ngôi cổ tự hoang nát từ một cuộc dâu bể biến thiên. Lúc đó, lòng sao thương xót ngậm ngùi, cứ mong cho có phép màu nào đến để ngôi chùa không bị lụi tàn. Mười năm sau quay lại, lòng vui mừng vì nơi đây đã được sửa sang, đã khói hương ấm áp. Rồi không ngờ được, mười năm sau quay lại nữa, để gửi hương hồn chồng, rồi tiếp đến lại gửi hết cốt tro hình hài con gái nhỏ. Ngôi chùa  của ba mươi năm trước trong quyến luyến lạ lùng, giờ thì mặc nhiên, lại là nơi gắn bó cất giữ màu nhớ của tôi - cái màu nhớ huyễn hoặc mang chân dung hai cõi nhân gian đi về cách biệt…

Hai lăm tháng Chạp này, ngày giỗ đầu của con, sẽ là tôi đứng nơi mành đất Di Lặc hiền từ, lòng chợt hỏi lòng, có khi nào, vài năm sau nữa, tôi sẽ về lại nơi đây, nhưng bằng dấu hài nhẹ lướt theo cơn gió, để cười cho một kết thúc quá nhiều huyền truyện trong cuộc đời mình ?.

Màu nhớ còn là màu gì nữa nhỉ ? Cái màu áo trắng sọc đen của đoàn người lao động khổ sai chậm bước về men theo hàng thông xanh chạy dài trong gió núi. Dưới vòm trời xanh dậy men mùa xuân, nơi đây ngày vẫn tiếp ngày, tháng theo tiếp tháng.Thời gian được tính với chiều dài vô lượng. Mỗi giây mỗi phút là tháng đợi năm chờ. Màu nhớ của tôi sẽ lại run theo ngọn gió buốt se tràn qua lũng vắng,  theo bước chân con thân tù đập đá trồng cây giữa chiều hôm loang bóng núi trên vạt đồi xa.

Màu nhớ còn ẩn phục nơi đâu ? Nơi miền đất cách bao hải lí, có vòm mái cong vút của những ngôi thiền tự in bóng trên cả trời hoa anh đào rực rỡ, hoa tuyết bay trên đỉnh Phú Sĩ nhòa bóng lá phong đỏ đổ như suối nguồn về. Màu nhớ của tôi sẽ lại mang chân dung của con gái dấu yêu da trắng tóc tơ, bước chân nhỏ nhắn mà mạnh mẽ nơi xứ người kiếm tiền nuôi mẹ nuôi em. Trong sắc xuân về, nước mắt lại ngập ngừng rơi khi đọc lời con nhắn gửi bao nhiêu là niềm yêu thương ấp ủ cho đầy ngập ngăn tim.  

Phải chăng màu nhớ còn là cỏ xanh run dưới bước chân ngày mưa ngày nắng, mỗi lần cần yên tĩnh thanh thản tôi lại đến đây. Chỉ có ở nghĩa trang, con người mới yên thân thả rủ, không phải cảnh giác đánh hơi, dè dặt đề phòng. Cuộc trò chuyện lặng thầm trong cõi thênh thang đi về của riêng mình cuộc đời dấu mặt. Nơi nghĩa trang này, màu nhớ tôi sẽ gửi cất nơi đâu ? Nơi những đám mây trắng bồng bềnh nhẹ nhàng trên rất cao rất xa kia . Tôi yêu mây có lẽ vì cái thong dong không mong đợi, mỏng manh nhẹ nhàng là thế. Nhưng đôi khi, thoắt chốc  lại cuồng phong bạo vũ che tối, dậy sóng cả đất trời. Mây trời phiêu hốt không hình hài không ràng buộc, vì không từ máu thịt sinh ra nên tránh được hết đau thương phiền lụy hãi sợ đớn hèn. Cứ nằm dài trên lớp cỏ, gối đầu bên một thềm mộ nào đó, ngắm mây trời lang thang, để cảm nhận nỗi yên tịnh xiết bao. Và ngọn Núi Côi quanh năm lặng thầm in bóng giữa trời xanh ! Có đọc được chăng lời nhắn gửi thiên thu dội về từ trong cái bóng núi Mẹ Con nương tựa đơn lẻ nhỏ nhoi giữa đất trời  bao la khôn cùng này ?...

Chiều cuối năm, lang thang qua từng dãy mộ buồn, đọc cho hết màu nhớ trên những hàng số sinh tử im lìm mặc định mệnh số đời người trên từng bia đá xám lạnh lùng. Đọc cho hết màu nhớ trong ngọn gió trở mùa, mà ngỡ dấu hài thêu của Đạm Tiên  vừa nhẹ bước trở về từ tàn cuộc du xuân, với khát khao ngàn năm được sống, được gửi theo cõi nhân gian nỗi nhớ tình si tạ lòng một lãng tử.  Hay màu nhớ còn nằm lặng ở cái bè lau nhỏ nơi cuối dòng Tiền Đường định mệnh, cứu vớt thân Kiều để trọn vẹn một cuộc tái hợp mười lăm năm lạc loài, phiêu bạt, luôn thương khóc cho một mối tình đẹp hơn giấc mộng Liêu trai .

Cái hình ảnh « thả một bè lau » là  hình ảnh duy nhất tôi yêu quí trong những trang Kiều. Bởi hình ảnh ấy gợi niềm suy tưởng về những bè lau nhỏ trong cuộc đời thực của mỗi con người. Nói một cách hình tượng, thì với một con người mà cuộc sống luôn luôn là đối mặt và chiến đấu tận cùng, lúc đuối sức hụt hơi giữa biển đời giông bão, một bàn tay nhân ái chìa ra tiếp thêm chút sẻ chia, chả khác nào như một bè lau nhỏ, cái phao cứu sinh đầy tình người ấy luôn mang sức mạnh cứu độ vô lượng hải hà ! Và nhiều khi, bè lau huyền nhiệm, còn là chính phải tự thân mình đan dệt lấy, cái bè lau từ sức mạnh nội tâm, tự mình vực mình lên để không phải sống đớn hèn tội nghiệp giữa thiên ma bách chiết cuộc đời .

Sắp hết năm rồi, nơi cuối bờ trần gian vẫn lại là tôi riêng mình lặng lẽ. Cứ lang thang tìm màu nhớ của chính bản thể mình... Màu nhớ cho chính tôi, còn mang sắc lạ nào ? Đó có phải trong từng đêm về theo giấc chiêm bao chấp chới trắng ngời cánh cò ứa lệ, vẫn tiếng chuông reo phòng vắng mang lời thì thầm gọi nhắc đánh thức lại trong tôi mọi ý niệm về thời gian mà mình đã để trôi tuột đâu đó khỏi tâm thức từ lâu. Theo tiếng chuông reo, hư không cất lời nhã nhạc, nhắc cho tôi nhớ rằng ngày vốn khác đêm, nước mắt khác nụ cười, và cuộc đời này trong nỗi buồn bao giờ cũng có niềm vui sóng đôi .

Cái âm thanh nhẹ nhàng trong trẻo mang bóng sắc của một bè lau nhỏ mà tôi đi tìm suốt cuộc đời, đã đem đến nụ cười của ngọn gió thời gian ấm áp, để một sớm mai nào, chợt nhận ra giữa trái tim đau, hồi sinh đóa Từ Bi lay cánh mở dịu dàng. Và biết rằng cuộc đời dù có như đôi cánh cửa tùng đóng kín, thì ngoài kia vẫn sáng ấm hơi người. Tiếng chuông reo đánh thức những con số im lìm trên bàn phím nhớ, những con số thoảng hương tím ngát thời gian, đã nhẹ nhàng thầm thì lay gọi tôi về thực tại, để nhận thức rõ hãy biết tự mình tỉnh giấc, tự biết kiếm tìm đan kết lại cho mình những niềm vui .

Màu nhớ tôi tìm  thấy? Có chăng Di Lặc hiền lành phải trả lại cho tôi ? Một bè lau nhỏ đong đưa giữa sắc mây trời, có tôi gối đầu yên ngủ, nghe trăm cánh cò về nghiêng bóng rợp trong nỗi vỗ về nhã nhạc của tiếng chuông reo. Để biết rằng, nếu những dòng chữ cuối cùng của trang huyền truyện rồi khép lại, vẫn sẽ có tôi, mỉm cười thanh thản vì tìm được trong màu nhớ riêng mình, mãi mãi ấm áp tươi ngát một sắc xuân về.

Vẫn đêm trăng lạnh cuối năm , đêm đẫm ngát hương trầm

T12/2008

(*) : lời bài hát « Nhớ mùa hoa tím », Mạnh Phát.

VỀ TRƯỚC

 

Mọi thông tin về Website xin gởi đến webmaster@ninhhoatoday.net