QUI KHUYEN HOC NINH HOA

 

HOME

TRANG VĂN

TÁC GIẢ

 

 

 

 

TÁC PHẨM

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Cổ tích giữa đời thường

Cuộc đời anh có những điều tưởng chừng chỉ gặp trong chuyện cổ tích, nhưng vẫn mang đầy hơi thở cuộc sống thường nhật. Vượt qua nỗi đau về thể xác, tinh thần, trong nỗi lo toan cơm áo bộn bề, người thanh niên tật nguyền đã vượt lên chính mình để sống, khẳng định mình và tìm được niềm vui, niềm hạnh phúc. Đến bây giờ, nhiều lúc ngồi suy nghĩ lại, anh cứ ngỡ cuộc đời mình giống như một giấc mơ. Anh tên là Nguyễn Anh Tuấn, ở xã Ninh Tân, huyện Ninh Hòa. Người dân vùng này vẫn thường gọi anh với cái tên Tuấn “mộc”.

° “Khúc dạo đầu” của số phận

Khi sinh ra, anh Tuấn cũng lành lặn như bao đứa trẻ bình thường khác. Thế nhưng, do gia cảnh nghèo đói, nhà lại đông anh em, tuổi thơ của Tuấn là một chuỗi ngày bệnh tật, nay ốm, mai đau. Đến năm lên 6 tuổi, sau một cơn sốt bại liệt thập tử nhất sinh, đôi chân vốn lành lặn của Tuấn cứ teo dần và không còn cử động được. Do đôi chân tật nguyền, mọi sinh hoạt, đi lại của Tuấn trở nên rất khó khăn. Thế nhưng, thay vì mặc cảm, ỷ lại sự săn sóc của mọi người, Tuấn đã tự rèn luyện để cố gắng sống như người bình thường. Hàng ngày, anh khó nhọc lê bước trên đôi nạng gỗ, thậm chí phải bò bằng hai tay để cắt cỏ, nấu nướng, làm vườn, dọn dẹp những việc vặt trong gia đình để đỡ đần bố mẹ. Nhiều người trong làng đã không khỏi thương xót khi thấy thân hình Tuấn luôn trầy xước, rớm máu bởi phải trườn lết trên những đoạn đường, khu vườn đầy sỏi đá…

Ngày trước, trường học ở khu vực nông thôn còn thưa thớt, phương tiện đi lại khó khăn, Tuấn chỉ biết nhìn bạn bè cùng trang lứa tung tăng cắp sách đến trường mà cảm thấy tủi thân. Tuấn ước mình có thể đến lớp, được vui chơi, học hành. Nhưng đó chỉ là ước mơ, một ước mơ mong manh. Năm 15 tuổi, Tuấn luôn bị dằn vặt bởi câu hỏi: rồi đây mình sẽ làm gì, sống ra sao nếu không biết chữ? Chính vì thế, những lúc rảnh rỗi, anh lại nhờ 2 đứa em đang học cấp 1 tập cho đánh vần, làm tính. Thời gian lặng lẽ trôi, sau bao nỗ lực không mệt mỏi, mãi đến tuổi trưởng thành, anh mới hoàn thành chương trình phổ cập tiểu học do địa phương tổ chức.

° Lập nghiệp

Năm 1986, khi anh trai, chị gái - những lao động chính trong nhà lập gia đình riêng, cuộc sống của gia đình anh vốn đã khó khăn nay lại càng khó khăn hơn. Bởi với bố mẹ già, hai đứa em nhỏ và Tuấn thì tật nguyền, nếu chỉ sống nhờ vào nương rẫy, làm sao xua được cái đói, cái nghèo. Không chịu đầu hàng trước số phận, sau bao đêm trằn trọc suy nghĩ, Tuấn quyết định phải học một nghề gì đó, trước mắt để đỡ đần bố mẹ và các em, sau là tạo dựng cuộc sống cho riêng mình. Ban đầu, Tuấn rất muốn đi học nghề sửa chữa điện tử hoặc sửa đồng hồ bởi anh thấy những nghề này phù hợp với những người sức khỏe yếu và tàn tật. Tuy nhiên, do không có tiền đóng học phí, ăn ở, đi lại nên anh quyết định học nghề thợ mộc vì nghề này không mất tiền lại được thầy nuôi cơm ngày ba bữa. Khi biết anh chọn nghề mộc, bạn bè, người thân ai cũng can ngăn. Bởi ngoài yếu tố sức khỏe, người lành lặn chưa chắc đã học thành thạo, huống hồ anh là người tàn tật. Tuấn  tâm sự: “Lúc đầu, mình cũng nản chí, bởi với đôi tay mình rất khó xoay xở với những phiến gỗ nặng. Trong khi đó, nghề mộc đòi hỏi phải có sức khỏe, một số thao tác cần phải dựa vào đôi chân khỏe mạnh. Nhiều hôm, loay hoay cả buổi mà không đưa được một tấm gỗ lên bệ để cưa, bào…, mình đã định bỏ nghề mấy lần”. Tuy nhiên, không nản lòng với những trở ngại, bắt đầu từ những sản phẩm bình thường, Tuấn tìm cách đóng những sản phẩm cầu kỳ hơn. Chưa bằng lòng với những tủ đứng, tủ ly… anh miệt mài theo đuổi những đường chạm trổ tinh xảo mà không phải người thợ nào cũng học được. Sau gần 2 năm, thấy khả năng và tay nghề của anh tiến bộ rõ rệt, thầy dạy nghề đã đồng ý để anh về nhà lập nghiệp.

Có nghề trong tay, những tưởng cuộc đời Tuấn bắt đầu sang một trang mới. Thế nhưng, dốc hết vốn liếng trong nhà, vay mượn thêm anh em, bạn bè, anh cũng chỉ đủ tiền mua một bộ đồ nghề. Ước mơ mở một xưởng mộc nho nhỏ của riêng mình vượt ngoài khả năng của Tuấn. Chính vì thế, anh chỉ nhận làm công cho người ta, ai thuê gì thì làm đó. Vốn khéo tay, hàng đẹp lại chắc chắn, dần dần anh có nhiều khách quen… Cuộc sống của anh dần ổn định. Ban đầu, nhiều người còn chưa tin tưởng lắm vào tay nghề của anh, nhưng khi nhìn những đường nét tinh tế từ các sản phẩm gia dụng do anh làm ra, mọi người thực sự thán phục. Tuy công việc có phần ổn định, nhưng do không có vốn mở rộng sản xuất nên cuộc sống của anh cũng chỉ đắp đổi qua ngày. Sau năm 2000, khi trào lưu và thị hiếu của người tiêu dùng chuyển sang sử dụng đồ nhôm, i-nốc, những người làm nghề mộc như anh phải “ngồi chơi xơi nước”, công việc bữa có bữa không, cuộc sống gia đình luôn lâm vào cảnh túng thiếu. Ngoài số tiền vốn còm cõi dần hao hụt, ngay cả khoản nợ ngân hàng anh vay mượn để đầu tư sản xuất, chăn nuôi cũng mất trắng vì đàn heo, gà bị dịch bệnh. Trong cơn túng quẫn, chưa biết xoay xở ra sao thì Tuấn được tham gia chương trình “Vượt lên chính mình”. Từ đây, bao nhiêu mơ ước, niềm vui của Tuấn được đong đầy và thắp sáng thêm hy vọng khi chương trình đã giúp anh xóa khoản nợ 2 triệu đồng, được cấp vốn 19 triệu đồng để anh có vốn đầu tư mở rộng sản xuất, ổn định cuộc sống. Đặc biệt hơn, người đàn ông tàn tật 40 tuổi đời này đã tìm được niềm vui, niềm hạnh phúc cho riêng mình.

° Câu chuyện tình cảm động

Sau khi tham gia chương trình “Vượt lên chính mình” (năm 2007), nhờ được cấp vốn, anh Tuấn đã có tiền mua sắm thêm máy cưa, máy bào để công việc được nhẹ nhàng và tiện lợi hơn, số còn lại anh đầu tư vào chăn nuôi bò, heo, gà nên cuộc sống cũng đỡ vất vả. Một hôm, trong khi đang vật lộn với đám gỗ lạt ướt đẫm mồ hôi thì Tuấn được người đưa thư gọi ra nhận bưu phẩm. Cầm lá thư trên tay mà Tuấn cứ ngỡ ngàng, đôi tay run run không dám tin là sự thật. Bởi từ nhiều năm nay, anh không hề liên lạc với ai, hơn thế nét chữ và địa chỉ của người gửi lại lạ hoắc, đặc biệt hơn là tên một cô gái. Đến khi xem thư, anh mới hiểu hết ngọn ngành câu chuyện và cảm động đến rơi nước mắt. Người con gái gửi thư cho anh tên là Nguyễn Thị Tâm, quê ở Quy Nhơn, tỉnh Bình Định, hiện đang làm việc tại một công ty may mặc ở Bình Dương. Thì ra, vào một ngày chủ nhật, sau khi xem chương trình “Vượt lên chính mình”, không hiểu vì sao hình ảnh chàng thanh niên tật nguyền nhưng có vầng trán cao, đôi mắt sáng ấy cứ ám ảnh Tâm, gợi cho cô một cảm giác thương mến, đồng cảm. Tâm đã chủ động viết thư động viên, chia sẻ với Tuấn, một chàng trai tật nguyền đã nỗ lực vượt lên chính mình và họ đã trở thành một đôi bạn tri kỷ. Thư qua, thư lại, tuy chưa biết mặt mũi Tâm ra sao, nhưng Tuấn cũng rất xúc động vì biết bạn gái của mình cũng có hoàn cảnh đáng thương không kém khi mồ côi cả cha lẫn mẹ từ nhỏ. Thời gian lặng lẽ trôi, đều đặn một tuần hai lá thư, tình yêu của Tuấn và Tâm đã nảy nở. Tết Nguyên đán Kỷ Sửu, sau khi về quê sum họp cùng gia đình anh trai, Tâm đã quay lại Khánh Hòa để hội ngộ với người yêu trước khi vào Bình Dương tiếp tục làm việc. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, tình cảm của họ ngày càng được đong đầy, thắm thiết và cả hai đã quyết định tổ chức đám cưới vào cuối năm nay. Biết được tin này, người dân trong làng ai cũng ví von đây là chuyện cổ tích giữa đời thường.

“Trời sinh ra có sông, ắt phải có núi. Có hạ, ắt phải có đông. Có người lành lặn ắt sẽ có những cơ thể thiếu may mắn. Có điều ta hãy sống, sống một cách ý nghĩa” - lời nói như một triết gia của Tuấn khiến tôi không khỏi ngỡ ngàng, thán phục…

C.A.K

VỀ TRƯỚC

 

Mọi thông tin về Website xin gởi đến webmaster@ninhhoatoday.net