QUI KHUYEN HOC NINH HOA

 

HOME

TRANG VĂN

TÁC GIẢ

 

 

 

 

TÁC PHẨM

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nỗi niềm với sông Dinh

Tặng các anh chị em xa quê…

Tôi nhớ một câu hát “Quê hương ai cũng có dòng sông”

Biết phải vậy không? - Riêng tôi mỗi quê hương đều có một dòng sông.

Ngày thơ, quê tôi là phố cổ Hội An, có dòng Thu Bồn, chảy ngang qua phố cổ rồi chảy ngang ra biển. Đêm đêm thuyền trăng chở nặng câu hò tình tự nên thơ đến với các chàng trai cô gái đôi bờ.

Năm tôi lên sáu tuổi. Giã từ dòng sông thơ ấu, theo bước mẹ cha mòn chân đất lạ quê người, bồng bềnh trôi dạt đó đây tìm chén cơm manh áo. Rồi sau đó dừng bước phiêu di, định cư tại Ninh Hòa. Đất lành chim đậu. Không biết có nợ duyên từ mấy kiếp. Nơi đây tôi gặp một dòng sông có cái tên rất dễ nhớ dễ thương - Sông Dinh.

Nói sông Dinh phải nói qua một chút về thị trấn Ninh Hòa. Thị trấn Ninh Hòa trước đây, đường phố chưa có hoa bằng lăng tím cả bầu trời như hiện nay. Trong chợ cũ, ngày xưa có mấy cây bàng lá rụng vàng ối cả lối đi, không biết có ai nhặt lá làm tiền để con bướm vàng ngơ ngẩn. Hai bên đường lên ga có mấy cây phượng vĩ, mùa hạ trên cành hoa đỏ rưng rưng, phải chăng màu hoa chia ly với tiếng còi giục giã. Tàu đến tàu đi…Đường lên gác nhíp, mấy cây me tây rủ chim dồng dộc về làm tổ treo võng đong đưa ru con ríu rít.

Ninh Hòa trước đây “Phố xưa nhà cổ, mái ngói rêu phong”. Giờ đời đã sang trang, phố chợ lầu hoa nhà cao cửa rộng, về đêm rực rỡ đèn màu. Còn chăng một vài căn nhà cổ còn sót lại, chìm khuất lạc lõng bơ vơ.

Ninh Hòa giờ khác xưa nhiều lắm. Đường lên ga còn cây phượng vĩ. Cây bàng chợ cũ, cây Hoàng Hậu trước sân chùa, hàng me Tây đường lên gác nhíp, tất cả đã trở thành cổ tích.

Chỉ có sông Dinh chảy qua Thị Trấn, vẫn trơ gan cùng nắng mưa năm tháng.

Qua bao dâu biển không thay đổi dòng

Ai đã đặt tên cho “em”, hỡi dòng sông thương mến ?

Nghe nói : Trên bờ nam trước đây có Dinh làm việc cho quan phủ, nên chợ gọi là chợ Dinh, sông là sông Dinh? Sông có cầu bắt qua đôi bờ nam bắc (cho Vĩnh Phú ngàn năm thương Mỹ Hiệp)

Tan trường áo trắng qua cầu

Nghiêng nghiêng nón lá cho sầu lòng ai…

Biết ai có sầu lòng ai, riêng tôi vui chi lạ.

Dòng sông hai mùa mưa nắng, chở nhớ chở thương xuống biển lên nguồn. Đem phù sa bồi đắp ruộng vườn cây lúa tốt tươi mùa vàng trĩu hạt. Vườn cho hoa thơm trái ngọt cây lành. Em thơ nụ cười rạng rỡ, nhà nhà no ấm an vui.

Hàng tre lả ngọn đôi bờ đêm trăng về nghiêng bóng chông chênh cả dòng sông. Xuồng câu lướt nhẹ dưới trăng, người thợ câu buông cần thảnh thơi ngồi đợi cá đớp mồi. Có phải nhờ dòng nước trong xanh ngọt lành gió lùa vào mái tóc buông lơi mát rượi.

Mà con gái hai bên bờ sông Dinh, cô nào cũng trắng da dài tóc, má thắm môi hồng, nói cười lúng liếng, dễ mến dễ thương. Nhất là con gái Xóm Rượu và Xóm Đạo Gò Muồng. Các anh chàng ở xa đến đây mà gặp các cô thì quên mất đường về.

Suốt những năm tháng tuổi thơ tôi thường theo bạn bè lên thôn Tây, ra Cầu Sắt, leo lên cầu nhảy xuống sông tắm. Đuổi bắt tóe nước vui đùa với nhau ầm ĩ vang cả một khúc sông. Có một lần tôi chưa biết bơi, bắt con chuồn chuồn cho cắn rún để biết bơi. Chuồn chuồn chơi ác, cắn đau thấu  trời xanh. Mấy cô bé tắm chung cười nghiêng ngả làm lay động lau lách đôi bờ. Các em ngày nay, không thấy tắm sông, có lẽ nhiều trò chơi máy móc hiện đại, các cửa hàng điện tử quyến rũ cuốn hút các em hơn. Dòng sông nay vắng vẻ quá, còn chăng vài em mục đồng cho trâu bò uống nước, vài bà nội trợ ra giặt giũ cho chồng con.

Chiều nay một mình thẩn thờ qua phố.

Lên bến Cầu sắt ngày xưa

Cảnh cũ còn đây bạn bè nay về đâu?

Mỗi người một ngã chân trời góc bể xa cách nghìn trùng

Cô bé ngày xưa tôi thương mến nay còn đâu?!

Còn tôi ở lại với sông Dinh

Canh cánh bên lòng nỗi nhớ thương vời vợi khôn nguôi.

Tường Hoài

VỀ TRƯỚC

 

Mọi thông tin về Website xin gởi đến webmaster@ninhhoatoday.net