QUI KHUYEN HOC NINH HOA

 

HOME

TRANG VĂN

TÁC GIẢ

 

 

 

 

TÁC PHẨM

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Vinh, những ngày ngắn…

Nhà thơ Quốc Sinh được mời tham dự trại sáng tác văn học mỹ thuật do ủy ban toàn quốc liên hiệp các hội văn học nghệ thuật Việt Nam tổ chức tại Vinh vào cuối tháng 5 năm 2009. Bài viết này đã được đăng trên tạp chí Nha Trang số tháng 8 năm 2009 trong phần trích ghi phát biểu của một số văn nghệ sĩ tiêu biểu trước thềm đại hội văn học nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa lần thứ V – 2009.

Nhà thơ Nguyễn Đức Mậu dặn tôi lên phòng 210 gặp ông sau bữa sáng ở khách sạn Giao Tế số 9 đường Hồ Tùng Mậu. Ông nhẹ nhàng giở những trang bản thảo tập thơ từ a đến z mà tôi gửi lên cho ban tổ chức, rồi bảo tôi đọc chậm rãi bài k. “Anh viết những từ thật đẹp. Thơ anh thong thả mà hồn, cái đó nên lắm…”. Tôi đến Vinh, được gặp một tên tuổi của thơ Việt hiện đại, vào một

sớm xanh như thế, trong căn phòng yên lắng như thế, và kiệm lời, và tận ngẫm, và thơ…

Chiều Vinh ấy bức gió, tôi được nghe bên cuộc bia sàn lầu, nhạc sĩ Tùng Vinh của Nghệ An hát bài thơ mới của Nguyễn Đức Tiên, nhà thơ Quảng Trị. Thơ mòn cũ ngôn từ, nhưng ca khúc đã tháo đi chật hẹp cấu tứ, mặc cho câu chữ thơ ấy cánh gió bồng bờ bãi sông Lam. Tôi cứ nghĩ, mỗi bài thơ phải là một sáng tạo âm nhạc trong cấu trúc ngôn ngữ của chính nó mà không chiếc áo âm nhạc nào thay thế được. Mới là thơ…

Khổng Vĩnh Nguyên, nhà thơ Bình Định, mấy ngày ở đây đã cặm cụi dành cho Vinh cả một trường ca đêm phượng hoàng trở dạ. Tôi gặp Vinh lần đầu, chưa sáng duyên bừng tình, chưa ngọt yêu mặn hiểu, nên chỉ dám kí họa vài câu bóng dáng Vinh thôi. Ngồi giữa khuya cháo lươn gần phố má hồng, tôi có: xin lỗi gái đêm, nhưng thơ mới là hoan lạc; lang thang nhìn ngắm, nhìn ngắm lang thang, tôi có: xin lỗi hoang đàng, nhưng thơ mới là những ngả đường; qua công viên lá mục, tôi có: xin lỗi rác, nhưng thơ mới là bùn lầy sóng sánh

Vinh, những ngày ngắn, tôi đã viết dồn dập nhưng câu thơ thơ, tôi chìm đắm trong ý tưởng về tác phẩm từ a đến z gồm hai mươi sáu bài thơ nghĩ về thơ. Chẳng hạn, tôi nói về tính dòng chảy thời đại trong sáng tạo thi ca của muôn đời nhân loại, như thế này: thơ anh phải là chiếc cầu bắc bến xưa gối bờ nay, bờ vẫn lở, chiếc cầu thơ anh khai mở nhịp từng ngày

Quốc Sinh

6/2009

 Cùng tác giả

>> Hòn Khói - cafe giữa khuya về sáng - Lê Quốc Sinh

>> Những cánh thư - Lê Quốc Sinh

>> Mỗi bài thơ sẽ hát trong người đọc một bản nhạc ngôn ngữ - Lê Quốc Sinh

>> Thơ Quốc Sinh với năm tháng "Sống Đầu" - Lê Khánh Mai

>> Những trang đầu đã trải - TS Huỳnh Như Phương

VỀ TRƯỚC

 

Mọi thông tin về Website xin gởi đến webmaster@ninhhoatoday.net