QUI KHUYEN HOC NINH HOA

 

HOME

TRANG VĂN

TÁC GIẢ

 

 

 

 

TÁC PHẨM

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tết và những đứa con của mẹ 

 

Một thời, ba làm công chức ở xa, hằng tháng gửi về cho mẹ vài ngàn đồng. Cứ thế mẹ gom góp lo việc nuôi con ăn học. Cầm đồng tiền ít ỏi trên bàn tay sần sùi lam lũ, mẹ thường nói :” Tiền vô nhà khó như gió vô nhà trống”. Ngày qua ngày lặng nhìn những bữa cơm đạm bạc rau mắm canh cà mà an phận: “Của không ngon đông con cũng hết”.

Mẹ sinh mười lăm lần, tiểu sản và khó nuôi mẹ đã “bỏ” hết năm, khôn lớn được mười, năm trai năm gái. Mẹ ao ước cho vui: ” Năm trai năm gái là mười, năm dâu năm rể hai mươi chẵn chòi”. Căn nhà lụp xụp mái ngói âm dương rêu xanh phủ đầy nằm lặng lẽ trong mảnh vườn nho nhỏ, cái ao, chuôm rạ và vài sào lúa đồng xa ở Tân Lâm, Tân Tứ, cứ thế mẹ chắt chiu nuôi đàn con khôn lớn.

Anh em tôi lớn lên, mỗi đứa một phương, từ Ninh Hòa – miền Trung cố quê, kẻ xuôi Nam người ngược Bắc để mưu sinh trọn một thời khó khăn…, nhưng Tết năm nào cũng về quê sum họp. Còn đó những kỹ niệm ở quê nhà, bóng dáng mẹ, bà con xa gần, người xưa cảnh cũ, ôi quê hương không nói hết nên lời…!

Buổi chiều cuối năm, sợi nắng cuối cùng heo hắt gượng kéo xuyên qua hàng cau già lêu nghêu. Trước hiên, mẹ ngồi bên thúng nếp ngâm, nia lá chuối, sợi lạt con con, nắn nót từng nuộc lạt cho đẹp đòn bánh tét, mong các con về mang theo ăn đến rằm tháng giêng. Mẹ thấp cao từng bước quanh vườn, hái những cành bông điệp vàng điệp đỏ, mẹ móc từng quả sung quả lý chưng đầy mâm ngũ quả trên bàn thờ khói hương nghi ngút, cúng rước ông bà, mẹ cầu nguyện cho tai qua nạn khỏi, ơn trên độ trì gia hộ, quốc thái dân an…những hình ảnh đó, những tâm nguyện đó theo suốt đường đời của các con. Thời gian qua nhanh, Mẹ ở tuồi 82 thọ đấy, các con luôn hướng về mẹ.

 

Tết này chỉ mỗi một mình thằng Út về! Mẹ lặng buồn trong căn nhà trống không hiu quạnh kể từ khi ba mất, buồn càng buồn hơn. Chắc rằng mẹ vẫn lo xa, gia tài hương hỏa, truyền tử lưu tôn, thờ phượng nhang khói cửu huyền thất tổ, kinh kệ phật.... Thằng Hai, thằng Ba,... ai là người thủ từ đường hương hỏa ? Anh em chúng tôi, những đứa con xa quê lầm lỗi, xin cúi đầu ăn năn.

 

Mẹ vẫn mong các con về đông đủ, đạm bạc nơi quê nhà ăm ắp nghĩa tình. Quê ta:" Đất có lề, quê có thói", nơi chôn nhau cắt rốn vẫn còn đấy những tiếng ru hời, nắng gió đồng chua nước mặn bao thế hệ vẫn bám đất bám làng. Các con bận rộn với đời sống thương trường hiện đại, cần những mối quan hệ xã hội nhiều hơn là sự ràng buộc huyết thống. Đời sống thực dụng ấy tưởng chừng như ngày một ngày hai các con sẽ quên hai tiếng "cố hương"..!.

 Mẹ kể chuyện quê ta, chuyện lúa chuyện khoai,...thằng Út ngồi như bất động. Thi thỏang bên kia đường cái quan, vài chiếc xe ngựa đầy ắp hoa tươi lốc cốc gõ nhịp trên đường về muộn.

Có một điều gì đó từ trong sâu thẳm lòng người, chông chênh giữa dòng thời gian mong manh, cuộc sống thực dụng có làm bao hòai niệm về ký ức đời người trỗi dậy? Cái tình sâu thẳm nơi quê xưa níu kéo hồn người viễn xứ ngày giáp Tết, xuân sang .....   

 

Đức Nam

 

Quê quán : Thị trấn NINH HÒA

Nghề nghiệp : GV Mỹ thuật Nhiếp ảnh

Đại học Sân khấu Điện ảnh Sài Gòn

VỀ TRƯỚC

 

Mọi thông tin về Website xin gởi đến webmaster@ninhhoatoday.net