QUI KHUYEN HOC NINH HOA

 

HOME

TRANG VĂN

TÁC GIẢ

 

 

 

 

TÁC PHẨM

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

T ì m  x u â n

 

 

Xong cuộc điện thoại một tiếng rưỡi, trả lời ngàn thứ hầm bà lằng, nào là mùa này có trái gì ? có me già để làm mứt chưa ? Năm nay chuẩn bị ra sao ? Đi những đâu ?...An uống liền một ly nước lạnh lớn, lầu bầu, người gì kỳ quá, hứa đã rồi không về, không về thì thôi, cứ biểu em về ăn tết ở nhà cho vui, rồi kể chị nghe…

Dì Hai gọi hở má ? - Ừ, dì Hai không về được, mắc đi du lịch sẵn thăm con trai. Vậy nhà mình có đi không má ? Ở Mỹ thì lo tính trước, chớ mình ở đây lo gì, lúc nào đi hổng được. Chị Nhàn gọi điện vào bảo cố gắng về ăn tết với chị, nhà cửa rộng thênh thang, có mấy người chị lo hết, chỉ cần em về sớm gói bánh cúng ông bà thôi. Cứ nghĩ là em không về nên chị đặt bánh năm nào cũng bị sượng, tội ông bà quá, chị không biết làm, lâu quá chưa nhìn thấy bếp lửa nấu bánh, cảm thấy thiếu thiếu… Về nha, về đi mà…Bao lâu rồi tụi mình chưa đón tết cùng nhau, chị lấy chồng từ năm…về đi mà. Không hứa chắc đâu, bộ muốn đi là nhảy đi sao, còn ơn nghĩa, xã giao chỗ nọ chỗ kia, rồi tìm người giữ nhà. Mấy đứa bạn em gặp chị nhắn em về chơi tết một năm, nói chuyện cho đã, về đi mà…Ừ, ừ để em tính coi, còn lâu mà. Không lâu đâu, tháng chạp ngắn lắm, tới liền hà, về nghen…

Lá mít, lá xoài rụng thấy ớn, còn thêm hai cây bàng sân trước, làm như không rụng lá bị chết liền vậy, chung quanh lúc nào cũng đầy lá, gom lại chờ vài ngày cho khô giòn, đốt mới bớt khói, tầm chiều đong đưa võng, khói trắng cuộn nhẹ, bay la đà. Nhớ nhà quá, nhẩm tính đã bao nhiêu cái tết xa nhà, theo chồng từ năm…Tiếng chuông gió bằng tre khua lốc cốc, lốc cốc…Năm mình mười sáu, được tặng tấm thiệp xuân, no mấy ngày, mà ai tặng mình không đoán ra, ký một chữ của bác sĩ, đành chịu mất dấu. Năm sau có món quà, lần này tên tuổi hẳn hoi, hơi rung rinh, rồi cũng chẳng đi về đâu… Mười tám, còn xuân. Mười chín, cái tết này đã hết chiến tranh, hình như xuân này mình buồn nhất …lốc cốc, lốc cốc. Thằng nhỏ khoe - má à con mới có bài nhạc này hay lắm, con thổi kèn má nghe. Bài này chắc cở tuổi má con à, chớ đâu phải mới - Ủa ! phải hông đó. Không tin hả, nghe hát nè con "Ngày xuân nâng chén ta chúc nơi nơi…" - Năm học lớp 7 má nghe ban nhạc của trường hợp ca trình diễn trong trại xuân, rồi nhớ đến bây giờ. Sao má nói đầu má bây giờ quên nhiều thứ rồi, mà nhớ vụ này lâu vậy. Con người ta vậy đó, có những thứ nằm ngủ trong tiềm thức và sẳn sàng thức dậy .

 

*   *   *

Má, năm nay Hội hoa xuân làm hoành tráng lắm, nhà mình đi sơm sớm chụp hình nha, nhiều thứ bông lạ lắm, nhập từ nước ngoài về, tha hồ ngắm. Trước ông ngoại chỉ trồng cúc, thược dược trong chậu, vạn thọ trồng hàng luống, chưng tết cũng đẹp chán, sân nhà vàng rợp, trong nhà chiếc độc bình cắm cành mai rừng nho nhã.

Mình đi siêu thị mua rượu, nhiều loại lắm, mà không sợ giả, mà má nói ba mua bia sớm đi nghen, báo đăng giá lên rồi đó. Nhà ông ngoại ngày tết  chỉ uống trà, mua cặp rượu cúng ông bà, khách tới chỉ uống một ly hột mít, khỏi bia, tốn tiền, con cái quen thói sinh chè chén. Thằng nhỏ chưng hửng, giống ở chùa quá, chỉ hưởng hương hoa thôi sao ? Ừ, nhưng từ gia đình đó, má có được nhiều thứ, lòng má bao giờ cũng nhớ lại những gì có trong ngôi nhà đó, đông anh em và mọi đứa con đều thành người lương thiện.

 

*   *    *

Cho con tiền sắm đồ tết nhiều nhiều nghen. Nhiều là bao nhiêu ? Thôi con nói má sốt ruột, con chở má đi cho má trả tiền. Lúc nhỏ, mỗi năm bà ngoại sắm quần áo, giày dép cho các con theo kế hoạch, bắt đầu lãnh lương tháng 5, mua vải cho một đứa, tháng 6 mua vải cho một một đứa, kể cả quần áo đi học và quần áo tết, hết năm là giáp đủ vòng chỉ cần mua giày dép cho vừa chân, cậu Tư con mau rách đồ nhứt vì chạy nhảy nhiều, bà ngoại kêu " chắc phải may bằng bao bố mặc mới phỉ ". Mớ đồ cũ này con hết mặc rồi, má cho ai thì cho. Má lật ra coi từng cái, đâu có rách chổ nào, chỉ hơi cũ thôi, để má giặt tẩy, gởi đằng chùa đi cứu trợ, bão lụt vừa rồi bao nhiêu nhà tan hoang, chung quanh mình còn nhiều người khổ lắm con à, đừng phung phí, tụi con sung sướng quá. Thằng nhỏ ghẹo, thì má nói kiếp trước con có tu mới làm con của má mà, cứ cho là vậy đi nghen.

   

*   *    *

Đi chợ mua nếp, đậu, măng khô, bún tàu, nấm mèo… thứ gì khô cứ mua sẵn đó, con gái đã về nhà khác, còn một mình phải lo trước là vừa. Ít người cũng chuẩn bị, ba người cũng đón tết, vẫn làm những món xưa cũ, cắt tỉa tỉ mẩn, nấu ướp rối tung, nhớ món này, món kia. Nhớ năm đó ba sai chị Nhàn canh lửa nồi bánh, không nhớ châm nước, khê bánh má la quá chừng, nói "năm nay làm ăn chắc hổng ra sao ".  Anh Tư lấy pháo lép nhồi trong keo chao đốt, sém chút đi nhà thương, ba giận quá cho một bạt tai sáng đầu năm, vừa làm vừa nhớ ba cái chuyện xưa đẩu, xưa đâu. Cái tủ lạnh nhồi nhét chật cứng, mùa này rau tươi mơn mởn, nhìn mớ rau sà lách non, thèm cuốn bánh tráng bằng cổ tay có rau sống thịt thưng, củ kiệu, thêm lát bánh tét, ăn một cuốn, đạp xe đi thăm bạn cả buổi còn no. Xưa kiếm đâu ra tủ lạnh, ngày cuối năm má mua nhiều rau củ, để nấu cúng trong ba ngày tết, phải cắt lá chuối tươi nhúng nước, trải trong thúng lớp lá lớp rau, để chỗ mát ăn dần cho tới khi có chợ.

 

*    *    *

A lô, a lô. Làm gì lâu nhấc máy vậy ? Em đang chùi rửa trong bếp, có một mình phát ớn. Chuẩn bị món gì rồi. Như  hồi ở với má thôi : thịt thưng, măng hầm, dưa món, củ kiệu, trong này có thêm món khổ qua nhồi, ý nói cho đau " khổ qua " đi đó mà. Chừng nào gói bánh ? Rạng sáng 30, ăn chẳng bao nhiêu nhưng làm cho đỡ nhớ nhà, hỏi chi nhiều vậy ? Tiếc tiền vé máy bay, ở bển buồn cho chừa… Mấy hôm nay tuyết rơi nhiều, nhớ nhà vô cùng, đốt lò sưởi đọc sách, nằm trên thảm ấm quá, ngủ quên thấy con Nhàn đang xách nước vô lu, còn chị giặt đồ, nó lanh chanh tạt chị một gàu nước lạnh buốt, tỉnh dậy củi trong lò tàn hồi nào, chị bị cảm lạnh đang sụt sịt đây. Em về ăn tết với Nhàn đi. Em không chắc, ngán tàu xe cuối năm lắm. Giao thừa chị gọi lại, có gì kể chị nghe, coi cây mai nào bông đẹp, hái cho chị ít hột gửi qua, bên này chị trồng mấy cây gần ra bông, bị lạnh chết hết rồi.

 

*    *   *

Má, đào bếp chỗ nào đây, cở nào ? Con kê mấy hòn gạch, rồi ướm cái nồi lên thử, thấy chắc ăn mới đổ nước vào, bỏ nắm lá dưới đáy nồi nữa. Hồi ở nhà, ba cái vụ này là phần ông ngoại. Nồi bánh sôi sùng sục, tới chiều ba khều than ra bếp lò, nấu một nồi nước to, gió nhẹ nhưng lạnh buốt, ba giục, mấy đứa nhỏ lấy nước nóng tắm đi con, cắt móng tay móng chân luôn, năm mới bắt đầu cho sạch sẽ, thơm tho, chị Hai thả vào nắm bồ kết, gần giao thừa mới rảnh để tắm gội. Đứa nào lo nước ? Xách lẹ lên, đầy lu, chát, hể ba cắm nhang là ngưng đó nghe. Lấy cái chén cũ, bỏ vào mấy miếng giác trầm, thêm cuc than lửa, để vào cái đỉnh đồng, đậy nắp có hai trái đào ... Năm đó giao thừa có anh rể, xung phong pha trà, cà phê. Lần đó là giao thừa cuối cùng có đông đủ mọi người, như dự báo đường bay xa ngút của những con chim thiên di, về một nơi rất xa, tìm bến đậu .

 

*      *      *

Reng, reng, reng. A lô ! Cúng giao thừa chưa ? Chưa tới giờ mà chị, anh chị có cúng hông ? Anh Hai thắp nhang lạy ông bà rồi, đang coi ti vi, chị làm mấy món, nhưng buồn quá nuốt không trôi. Chị mới gọi cho Nhàn, nó giận chị, giận em, nói sao không về nhà sum họp một lần, già hết rồi, thời gian đâu chịu đợi ai, nó buồn không ngủ được nên lên tăng xông, nó khóc, trách chị quên quê nhà rồi sao ?... Chị khóc hở chị Hai ? Lỡ năm nay, bỏ, ngoéo  tay sang năm tụi mình về hết nghen, ở xa ăn tết buồn quá… An, An sao im  lặng vậy ? Chị nói có nghe không ? Qua năm mới rồi đừng khóc, xui lắm.

 

Huỳnh Trịnh Tuyết Hoa

 

Cùng tác giả

 

>> Hoa Dại

>> Mèo hoang

>> Thả diều

VỀ TRƯỚC

 

Mọi thông tin về Website xin gởi đến webmaster@ninhhoatoday.net