QUI KHUYEN HOC NINH HOA

Trở về

MỤC LỤC VĂN

TRANG VĂN

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ba cảm ơn con

 

        Tâm trí đang chìm trong vô thức của giấc ngủ say vùng dậy khi cảm giác ấm nóng trên da mặt tăng dần. Anh choàng tỉnh. Mi mắt vừa mở ra vội khép ngay lại. Ánh mặt trời chói lòa rực rỡ vượt ngang tầm cửa sổ rọi thẳng vào giường luồng ánh sáng vàng trong như mật… Anh chống tay ngồi dậy, lắc lắc đầu. Đầu nặng như đeo đá, nhức kinh khủng. Anh lại nằm xuống giường, cố nhớ chuyện đã qua… Chiều hôm qua công việc gieo sạ kết thúc, mấy người bạn trong tổ máy rủ  nhau làm tiệc gác máy. Cũng định chỉ uống vài ly rồi về với vợ con. Nhưng chúng nó đã chạm đúng mạch, chạm trúng vào nỗi buồn tưởng đã ngủ yên khiến nó ngọ nguậy thức dậy. Thế là “Dục phá thành sầu…”. Cái thứ nước- lửa ấy cứ trôi ực qua cuống họng thật ngọt ngào vuốt ve nỗi xót xa để sầu đong càng lắc càng đầy…

Cuối tiệc thì chúng nó ngã hết chỉ có mình tỉnh như sáo. Nhưng về đến nhà thì cái “thuốc điên” ấy đã dẫn hỏa lên đầu. Say!...không biết có nói năng gì bậy bạ để vợ con buồn lòng không? Tệ thật ! Trước khi ngấm say thì nhớ không sót một điều gì, còn sau đó thì không nhớ nỗi. Lạy trời đừng để tôi nói hay làm một điều gì sai trật…

Anh nhỏm dậy. Nhà cửa im ắng thế này chắc là mẹ con nó đi làm đi học hết rồi. May mà công việc đã xong chứ không thì sẽ tiếng chì tiếng bấc rồi cơm không lành canh không ngọt như bao lần say trước. Bước chân cứ hẫng thế nào, cứ như bước lên con thuyền tròng trành. Hình như chai rượu để tiếp khách vẫn còn một ít ngoài bàn nước. Phải uống một ly để chấm dứt trạng thái khó chịu này.

Anh rót một ly rượu đầy định ngửa cổ “ụp gầu” thì thấy Phượng, con gái lớn của anh đang ngồi bên vệ cửa nhìn ra sân. Anh hỏi :

-   Sao giờ này con chưa đi học?

Im lặng.

Chất men chưa thoát hết khỏi cơ thể kích thích anh giận dữ trước sự im lặng của đứa con như một thái độ thách thức uy quyền của người cha. Anh quát lớn :

-    Ba hỏi mày sao giờ này chưa đi học?

Phượng lặng lẽ quay đầu nhìn cha. Đôi mắt của con bé đỏ hoe, sưng mọng, long lanh ngấn nước. Anh rùng mình. Sự giận dữ vụt biến. Ôi đôi mắt con tôi! Mười lăm năm qua anh đã quen đọc được trong đôi mắt con gái sự vui, buồn …Nhưng đôi mắt của con hôm nay ẩn chứa điều gì?... Dù sao thì uy quyền của người cha đã phát ra rồi. Không chùn lòng được. Anh với tay lấy cây thước bảng trên kệ sách đặt trên bàn, nghiêm giọng :

-     Phượng, lại quỳ xuống.

Phượng quỳ trên nền nhà, hai tay khoanh trước ngực, ngấn nước mắt đã thành giọt lăn dài trên gò má.

-    Tại sao sáng nay con nghỉ học?.. Tại sao mày không nói?

Anh cầm cây thước giá cao lên. Người cha thấy con hơi né người, ánh mắt nhìn cha ấm ức khó tả. Ánh mắt biểu lộ sự sợ hãi, lại vừa bướng bỉnh cố kìm nén một điều gì đấy chực bung ra qua đôi môi mấp máy lại mím chặt.  Anh vừa nhịp cây thước trong tay, vừa giảng dạy cho con về bổn phận làm con, bổn phận học sinh. Lời giáo huấn lúc trầm xuống như thủ thỉ tâm sự, lúc nhấn mạnh rạch ròi từng tiếng. Có cảm tưởng như từng lời của người cha đã ngấm sâu vào tâm trí đứa con đang quỳ khoanh tay cúi đầu. Đột nhiên Phượng òa khóc, nước mắt ràn rụa trong tiếng nấc :

-   Hồi hôm…hồi hôm ba uống rượu say về mắng mẹ, mắng chị em con…Ba nói…ba nói chị em con là con gái,  ba không cần !...

 

Anh bàng hoàng sửng sốt. Thật vậy ư?...Nỗi lo ngại trong khi say đã bung vỡ ra điều tồi tệ nhất. Như quả bóng đang căng tràn khí nóng bỗng phụt xì hơi, anh cảm thấy mình là tội nhân trước đứa con đang ràn rụa nước mắt. Đã từ lâu khi vợ anh sinh đứa con gái thứ hai  thì một nỗi buồn cứ da diết mãi trong anh, để rồi khi gặp dịp thì buông thả tình cảm ta thán trong cơn say. Nhưng chưa bao giờ anh nói ra lời làm tổn thương con cái. Vậy mà… Anh thấy anh đã phạm một tội lỗi kinh khủng. Đôi mắt con bé sưng húp thế kia chắc là đêm hôm đến giờ đã khóc nhiều lắm! Đang tuổi ăn tuổi lớn, đang cần được yêu thương làm sao nó không bị tổn thương khi cha nó bảo không cần nó chỉ vì nó là con gái! Anh phải làm gì để xóa được vết thương trong lòng con bé, để trong lòng con anh vẫn mang ý nghĩ tuyệt vời của tiếng cha?

               - Th..ưa ba…con xin lỗi ba.

Anh hơi giật mình khi nghe Phượng nói lời xin lỗi. Con bé đã nín khóc nhưng vẫn nấc từng chập, và ánh mắt không còn ẩn ức. Người cha đọc được trong ánh mắt con nỗi thiết tha mong được tha thứ, được thương yêu. Bỗng chốc anh như được nhấc khỏi lòng hòn đá tảng mặc cảm tội lỗi. Anh đặt cây thước bảng trên bàn, nhẹ giọng bảo con :

- Lời con nghe đêm hôm là lời của một người say. Con nên quên đi. Từ nay về sau con không phải nghe những lời như thế trong gia đình mình. Trong nhà mình, ba mẹ và hai con đều rất cần cho nhau. Ba và mẹ luôn luôn cần hai đứa con gái cưng của mình. Con phải tin con nhé. Bây giờ thì đến trường cho kịp tiết học sau. Ba sẽ đưa con đi. Sai thì sửa, phải không con.

 

Chờ con gái chuẩn bị đến trường, anh cầm lên ly rượu chưa uống. Bỗng nhiên một ý nghĩ chợt đến. Anh vội đổ hắt ly rượu ra sân, thầm nói : “Ba cảm ơn con. Ba cảm ơn con nhiều lắm. Ba không cần đến thứ giải sầu này nữa, con ơi”…

 

Phụng Tú

(Văn nghệ Ninh Hòa - 2/2010)

Bài cùng tác giả

 

>> Ăm ắp mùa xuân

     

 

Mọi thông tin về Website xin gởi đến : webmaster@ninhhoatoday.net

ninhhoatoday@yahoo.com