QUI KHUYEN HOC NINH HOA

Trở về

MỤC LỤC VĂN

 

TRANG VĂN

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

...đi theo trái tim bên phải

 

      

Đi theo “trái tim bên phải” là đi theo những dòng thơ Dạ Thảo, để hát để kiêu hãnh phận mình giữa vô cùng cuộc thế nhân sinh…

 

Chiều cuối năm, café Cỏ Mây, nhìn hồ sen bạc màu đong đưa bên kia tường rào, chợt nhớ hương sen trong thơ Dạ Thảo:

Ta tục trần choáng ngợp

Trước trong ngần hương sen

Ừ nhỉ, cái “tục trần choáng ngợp” của một người đã lỡ “rằng tôi bên phải trái tim” nên trong cảm xúc thơ ấy, cứ dạt dào mênh mông sóng cuộn : Chiều nay buồn quá đi thôi/ Người nơi xa lắc bỏ tôi một mình…

Có buồn vui đong đưa, có kiêu hãnh tự tình nên không phải ngẫu nhiên mà trong thơ Dạ Thảo, nhiều hình ảnh và ngôn từ “bỏ quên” cứ lấp lánh thiết tha: Bỏ ta ở lại sau lưng cuộc đời…

Cái thế giới mở ra từ sau lưng cuộc đời ấy, miên man ngỡ ngàng hình ảnh của chợ đời phù hoa, là hồng phai một dấu son môi, là dịu dàng bao dung của sắc cỏ nhân trần (em về vui với chân mây/ đêm đêm cùng với cỏ cây tự tình)…

1. từ chợ đời phù hoa !

như một ma trận ta bà đông đảo người mua kẻ bán... Giữa sòng bạc phận người, đặt cược đỏ đen sấp ngửa bằng mệnh số chính mình, có bước chân nhẹ tênh thế sự của một con người vì đã bị bỏ quên nên ngay cả trong xô bồ mất mát vẫn tĩnh tại tìm thấy và nhận được :

Ta một mình lạc lõng

Giữa sòng đời đỏ đen

Thắng thua đều vô nghĩa

Có hề chi sang hèn

 

Có lần ta đặt cược

Thua cuộc-đời trắng tay

Linh hồn đem cầm cố

Giữa trần gian ai hay

Nên câu thơ đang hờn lẫy rao khản phận mình : Ai mua tôi bán luôn…tôi !  thoắt nhiên mang âm ba của cợt đùa, ngán ngẫm và một chút hí lộng thế nhân !

- Café cuối năm, những câu thơ mênh mang niềm cô đơn kiêu hãnh ấy, giúp người ngồi đó nhận ra dường như đang uống-cả-trắc-ẩn phận mình :

Người về

bỏ lại

mình ta

Rừng đông buốt giá

bao la mịt mùng

Trần gian mấy cuộc riêng chung

Một mình ta …

Một nhớ nhung-một mình

Và nhìn ra điều gì nhỉ ?

Lao xao dưới phố đời sôi động

Chót vót trên cao một bóng mình.

Tịch mịch dậy sóng ! Biết rằng trong lòng bàn tay này mãi mãi long lanh giọt lệ kiêu hãnh, thiết tha !

2. … đến hồng phai một dấu son môi.

Hồng phai một dấu son môi

Mênh mông giữa đất cùng trời mênh mông

Trong trái tim bên phải, có thân phận hồng nhan mỏng manh nhỏ bé nhưng thâu tóm hết ba sắc hình tướng nhân sinh (biển- núi- ta), lời thơ vỡ ra một thân phận phù sinh, một nỗi cô đơn nghiêm cẩn đẹp đẽ lạ lùng :

Biển thì sâu

núi cao thêm

Còn ta bé nhỏ lạc trong vô thường

Nên dẫu cô đơn vẫn là nỗi cô đơn vỗ sóng :

Chỉ là ta giữa vô vi

Sá gì cái tuổi xuân thì mênh mông

 Nên đau thương cũng là đau thương lẫm liệt ngưỡng vọng tụng ca :

Mẹ ta cõng nắng qua cầu

Gánh chiều cùng với bể dâu cuộc đời !

Không chỉ thế, tình yêu và nỗi cô đơn phận hồng nhan thoắt mịt mờ ngậm ngùi đó, thoắt mơ hồ nhẹ tênh của phiêu bồng khói sóng nhân ảnh trùng trùng :

Thôi về đốt lá hong tình

Gửi theo chút khói phận mình long đong

Nhưng cũng thật giản dị sâu lắng chân thành:

Mai ta về chốn cũ

Buồn vui giấu trong lòng

Trái tim chiều hấp hối

Cạn chén đời hư không

- Không - có, mất - được, chưa đi - đã tới, lằn ranh ấy mong manh sóng xô biến ảo xiết bao :

Cõi người sấp ngửa thênh thang

Cõi ta đóm lửa chưa tàn đã tro

Sông chưa con nước vẫn đò

Đàn chưa thành tiếng đã so dây buồn

Cũng chưa nhấp chén rượu suông

Mà dường như tỉnh-mà dường như say…

Những dòng thơ bao dung say tỉnh giúp cho người nhận ra phải chăng đang uống-cả-huyền-nhiệm phận mình ? Có một Café cuối năm dường như đẫm lệ…

3. Và cỏ.

em về vui với chân mây

đêm đêm cùng với cỏ cây tự tình…

 

An nhiên trong cô đơn bất tuyệt. Ngôn từ thật dung dị như ngọn cỏ gió đùa mộc mạc hiền hòa mà ôm trọn cả vô thường :

Chỉ là giấc ngủ thôi mà

Cõi người phù phiếm-cõi ta vĩnh hằng

Trái tim ấy đã đạt đến bình yên thuần khiết tràn ngập yêu thương :

Đời nhiễu sự

ta về với đất

Một cõi mênh mông

chẳng lụy phiền

 

Ở đây

ta sống đời rất thật

Cây cỏ hiền lành

chắc sẽ được yên

Quả tim luôn nằm bên trái. Đó chính là hạnh phúc và nỗi thống khổ của con người. Nhưng còn có một trái tim “liêu xiêu lệch đường” đem đến niềm cô đơn hoan lạc -“trái tim bên phải liêu xiêu lệch đường..” từ thơ Dạ Thảo đánh thức trong hơi thở này niềm an nhiên bất tuyệt bởi nó lấp lánh vẻ đẹp tâm hồn của một con người đã tìm được chút lắng-trong. Chỉ cần khi tâm hồn con người có được một chút lắng trong thì có thể soi tỏ cả trời xanh mây trắng, thấm thía cõi nhân trần …để biết yêu thương và biết từ bỏ …

Biết yêu thương và biết từ bỏ!

Café cuối năm, ngắm phù vân trôi, “hương sen trong ngần” từ những dòng thơ Dạ Thảo giúp người ngồi đó lặng ngắm tận hưởng cả “trời xanh mây trắng” để tự chiêu hồn và phổ độ cho mình…

Độ Ngạn

 

- Dạ Thảo là thi hữu của nhóm thơ Đường TX Ninh Hòa

- "Trái tim bên phải”: Tập thơ của Dạ Thảo, đã có một số bài đăng trên ninhhoatoday.net.

 

 

Bài cùng tác giả

  • Sen ngọc - Độ Ngạn

  • Nơi trời biển con về...

  • Truyện không đoạn kết !

  • Chuyện một người Ninh Hòa lưu lạc !

  • Một ngày mưa qua

  • Lộc vừng thương nhớ

  • Bóng huyền sử nới góc vở xưa...

  • Trái tim đãnh lễ

  • Chạm vào nét khắc

  • Vẽ tình trong đêm

  • Những người của hôm qua

  • Chữ biếc

  • Hành lang khuất

  • Gái góa

  • Khúc luân vũ tự chọn

  • Nỗi nhớ ngang trời

  • Gom nắng trên tay

  • Phu đào huyệt

  • Chưa đủ một vòng xoay

  • Những phiên chợ đời người

  • Mùa xuân viếng nghĩa trang, đọc thơ Cao Chu Thần

  • Ngắm diều

  • Sắc xuân trong màu nhớ

  • Giới thiệu tập truyện ngắn "Tiếng Hú" của Hồ Dạ Thảo

  •